Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘MỘT SỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ’ Category

DANH MỤC TỔNG HỢP

*Phố đồ cổ tại Sài Gòn

*Phố đồ cổ tại Bắc Kinh

*Phố đồ cổ vỉa hè tại Huế

*Phố đồ cổ vỉa hè tại Huế 2

*Phố đồ giả cổ Nghi Tàm tại Hà Nội  

*JinDeZhen  FanJiaJing chợ mua bán hàng gốm giả cổ lớn nhất thế giới

*Chợ trời đồ cổ tại Berlin

*Chợ trời đồ cổ tại Toul Tom Pong  – Kampuchia

*Phố di sản 450 ở Phnom Penh

Advertisements

Read Full Post »

Phố di sản ở Phnom Penh

Con đường số 450 bên hông khu chợ Nga ở thủ đô Phnom Penh từ lâu đã trở thành một thiên đường mua sắm của dân du lịch bụi trên thế giới khi đến Campuchia, một con đường đầy ắp đồ lưu niệm từ cổ chí kim

Du khách rất thích thú khi dạo phố bán đồ lưu niệm

 

 


Có vàng

Chiếc liềm gặt lúa của người Campuchia, viên đá pạc-ma, mã não cổ của người Khmer, chiếc đĩa gốm Chu Đậu đời nhà Trần, lục bình xanh trắng đời nhà Thanh, bức tượng Phật cổ Campuchia bằng đồng hoen gỉ, hằng hà sa số những đầu tượng đá – gỗ – đồng mô tả các gương mặt sống động của Phật, của các vị thần trong tín ngưỡng dân gian Khmer bày la liệt trên vỉa hè, trong cửa hàng khiến người xem như lạc vào một bảo tàng thu nhỏ.

Thong dong, nhẹ nhàng… du khách lần lượt khám phá từng vẻ đẹp của con đường 450 thông qua những món đồ bày bán trong tiệm, trên vỉa hè. Là khu chuyên bán đồ lưu niệm, nhưng trong số mênh mông sản phẩm vẫn có rất nhiều những món cổ vật giá trị mang nguồn gốc xuất xứ từ khắp nơi – chủ yếu ở khu vực Đông Nam Á. Mỗi cửa tiệm ở 450 bày bán đủ thứ nhưng luôn có một mặt hàng riêng làm thế mạnh của cả tiệm, tiệm đồ đồng (cũ – mới), tiệm tượng gỗ, tiệm gốm sứ, đồ đá… rất phong phú và đa dạng cả về chủng loại, chất liệu, chất lượng lẫn giá trị.

Đủ loại tượng đầy ắp một cửa hiệu ở đường 450

 

Cổ vật đồ đồng, vàng có niên đại ngàn năm tuổi thuộc nền văn hoá Khmer còn khá nhiều ở 450. Có thể kể đến tiệm 124, vợ chồng ông chủ là hai nhân vật khá quen thuộc trong giới buôn bán cổ ngoạn khắp Campuchia, Việt Nam, Thái Lan… Cả hai dãy tủ trong cửa tiệm bày la liệt các loại tượng đồng, vàng, các loại lục lạc lớn nhỏ đủ kích cỡ đã ngả màu thời gian, lên teng xanh láng mướt, tất nhiên kèm trong đó vẫn là vô số đồ giả cổ không kém phần tinh xảo với công nghệ thượng thừa của các nhà chế tác đồ giả cổ. Nhưng không gian bày biện ở dưới tiệm chỉ là đồ vừa tầm, đồ đỉnh cao được cất giữ trong kho ở tầng trên mới là những món đồ gia chủ muốn tiếp thị để bán hàng sau khi đã sàng lọc đối tượng khách.

Người sưu tầm, khách du lịch khi lạc vào mê trận dòng đồ vàng, đồ đồng trên phố 450 ít nhiều phải nắm vững kiến thức cơ bản sẽ đãi được những món đồ giá trị, tất nhiên giá cả cũng không phải quá đắt so với thị trường Việt Nam, Thái Lan hay Hàn Quốc, Singapore, Nepal…

Ngoài chuyện dạo chợ, khách du lịch khi đến với chợ Nga, đến với đường 450 cũng được chứng kiến những nghệ nhân chế tác các thể loại tượng lớn nhỏ mang đậm văn hoá Khmer ngay tại vỉa hè trước cửa tiệm từ khâu tạc hình, chạm khắc, làm giả cổ… với giá phải chăng để làm tượng trang trí trong góc nhà, ngoài sân hay làm quà tặng kỷ niệm cho bạn bè, người thân, nhân một chuyến du Cam.

Riêng với dòng cổ vật, rất nhiều những món đồ giá trị của dòng gốm sứ đời Minh, Thanh của Trung Quốc, đến gốm Chu Đậu đời Trần của Việt Nam, ngay cả những chiếc đôn gốm Cây Mai của Sài Gòn xưa cũng thấy xuất hiện khá nhiều ở 450. Chủ nhân các tiệm cho biết hầu hết dòng gốm sứ mua được từ Việt Nam, chủ yếu ở Lê Công Kiều. Campuchia có thế mạnh về đồ đồng, đồ đá và đồ vàng thuộc nền văn hoá Chămpa. Giá cổ vật gốm sứ ở Việt Nam ngày càng tăng và khan hiếm, rất nhiều người sưu tầm chuyên nghiệp, khách du lịch thường tìm đến 450 sàng lọc những bình, choé, đĩa, tô, liễn, thố… mà theo đánh giá của giới buôn bán là thị trường này còn khá nhiều đồ đẹp, có giá hợp lý do họ đã mua từ những năm trước với giá phải chăng và nay chưa cập nhật được mức giá của thị trường chuyên biệt trong dân sưu tầm.

Có đá

Các công đoạn chế tác tượng ngay tại vỉa hè ở đường 450

Hôm dạo chợ Nga ở 450, một khách du lịch Pháp đi cùng tâm đắc với cặp cá bằng đồ đồng còn nguyên vẹn, lên teng xanh trông rất cổ xưa được chủ tiệm hét có niên đại gần 2.000 năm với giá khởi điểm có 600 đô la. Sau hồi kỳ kèo, cặp cá giá còn 300 đô la, anh khách Pháp hí hửng vì nghĩ mua được món hời. Ông chủ bán hàng nói tiếng Việt lơ lớ cười rinh rích: “Đồ mới đó, mua của mấy người đúc đồng ngoài Thanh Hoá, làm giả cổ lại, mấy thứ này dễ bán cho Tây lắm. Đồ thiệt làm gì có nguyên vẹn cả cặp, nếu có giá cũng gấp hơn chục lần”.Một điều đặc biệt với những khách du lịch từ Việt Nam khi đến khu chợ Nga gần phố 450 mua sắm là giới buôn bán ở đây có thể giao tiếp bằng tiếng Việt, dễ dàng cho việc trả giá, thương lượng và tìm hiểu thêm về những món đồ ưng ý. Tuy nhiên, nếu so sánh lượng đồ cũ – mới, thật – giả ở khu chợ Nga, hiển nhiên lượng đồ mới, đồ giả vẫn chiếm đại đa số. Nhưng đấy là lẽ thường bởi các tiệm bán đồ đều ghi rõ là cửa hàng bán đồ lưu niệm. Còn chuyện đồ cổ, đồ xưa, khách tuỳ nghi lựa chọn, thuận mua vừa bán.

Biết phân biệt được thật - giả, cũ - mới trong đồ bày bán ở 450 sẽ đãi được những món cổ vật giá trị với giá phải chăng

Ở khu chợ Nga, những chiếc đồng hồ hàng nhái hiệu Longines, Movado rao bán với giá 200 – 300 ngàn cũng được dân du lịch ưa chuộng. Bên cạnh đó các loại nữ trang bằng vàng, bạc, dây đeo thời trang cho giới trẻ, quần áo, giày dép, cả những viên đá thạch anh đủ màu sắc lẫn những viên thiên thạch bằng đầu ngón tay cái đã qua mài nhẵn thín cũng bày bán khắp khu chợ Nga với giá từ 2 – 10 đô la (chưa trả giá).

Chợ và các cửa tiệm đồ lưu niệm đóng cửa vào tầm 5 giờ chiều, ngay lúc ấy các hàng quán thức ăn đa dạng về ẩm thực đặc trưng kiểu Campuchia lần lượt mọc lên xung quanh chợ. Sau khi đã dạo chợ chán chê với các mặt hàng lưu niệm, các món cổ vật, thêm một khám phá về ẩm thực vỉa hè ở chợ Nga với các món dân dã hủ tiếu, bún, gà nướng, chim nướng, chè, cháo… cũng là điều thú vị của một lần ghé chợ Nga, ghé phố cổ vật 450.

bài và ảnh Thiên Ý ( nguồn sgtt.com.vn)

*MỤC LỤC – ĐƯỜNG DẪN PHỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ

Read Full Post »

Chợ trời đồ cổ Tuol Tom Pong – Kampuchia

phnom-penh-psar-tuol front

stoffe

Ngôi chợ Tuol Tom Pong không lớn, mở cửa muộn, đóng cửa sớm vào tầm 5 giờ chiều và lại khá cách biệt với khu trung tâm thủ đô Phnom Penh, Campuchia nhưng lại nổi tiếng khắp thế giới như là một trong những trung tâm mua bán đồ cổ sầm uất nhất của cả vùng Đông Nam Á. Người ta có thể gặp ở đây những tay chơi đồ cổ có máu mặt ở khắp mọi châu lục…

Ông T.T., một Việt kiều ở Campuchia và cũng là một trong những ông “trùm” mua bán đồ cổ ở xứ sở chùa tháp, hiện đang sở hữu bốn cửa hàng đồ cổ tại khu chợ trời cổ vật này, quảng cáo rằng khách hàng muốn săn lùng bất kỳ món cổ vật nào cũng đều có thể tìm được ở đây, dù đó là hàng “độc” có hàng ngàn năm tuổi. Rồi ông thòng thêm câu: “Quan trọng là phải gặp đúng người và thuận mua vừa bán”.

“Xuyên quốc gia”

So về giá cả thì cổ vật ở đây rẻ hơn khá nhiều so với thị trường đồ cổ tại các nước châu Á và cả thị trường đồ cổ thế giới. Người ta có thể mua được những cổ vật “xịn” với giá khá hời tại đây để đem về nước kiếm lời gấp hai, ba lần.

Đây cũng là nguyên nhân khiến ngôi chợ Tuol Tom Pong nổi tiếng, nhất là trong thời gian gần đây các nguồn cổ vật từ khắp mọi nơi được tập trung đưa về đây. “Đến Campuchia mà chưa ghé Tuol Tom Pong thì chưa phải dân chơi đồ cổ đúng nghĩa” – người ta kháo nhau như vậy.

“Nếu quen biết và lần đúng đường dây, người ta có thể mua được các bộ đồ gốm, đồ đồng chính gốc từ thời nhà Lý, nhà Trần… của VN, các bộ ly tách từ thời Đông Chu (Trung Quốc) đến các bức tượng Bayon của đế chế Angkor” – ông T. khẳng định.

Như để minh chứng cho lời nói, ông T. lấy trong góc tủ ra một bức tượng Phật cổ bằng đá quí, cao chừng bốn tấc, bị một vết sứt lớn bên cánh tay trái. “Bức tượng này có từ thời Angkor thế kỷ thứ 10. Hiện nay đang là hàng hiếm, tôi bán chắc giá 15.000 USD. Nếu đem về nước mà bán lại không lời hơn vài ngàn USD thì cứ đem trả lại, tôi nhận”.

Cả khuôn viên khu chợ Tuol Tom Pong cùng với con đường “cổ vật” 450 nằm bên hông ngôi chợ như một “mê hồn trận” đồ cổ với gần 400 cửa hàng lớn nhỏ bày đầy ắp các loại cổ vật đủ mọi chủng loại. Các mặt hàng như cồng chiêng, các bức tượng Phật cổ được đúc bằng đồng của Campuchia, Lào…, các loại thố, địa, bình gốm đến các bức tượng voi thần Indra, các phù điêu Apsara… được quảng cáo là những cổ vật có niên đại 2.000-2.500 năm hoặc có niên đại từ thế kỷ 13, 14… Nhiều loại súng, đao, kiếm, dao, vũ khí cổ của người Thái Lan, Lào, Campuchia và cả của VN được bày la liệt.

 

Ngoài những mặt hàng chung, hầu như gian hàng nào cũng có hàng “độc” riêng để thu hút khách. Có nơi chuyên mua bán đồ đá, đồ đồng; lại có những gian hàng chuyên về gốm sứ, hàng gỗ… Sam Chi, ông chủ một gian hàng mua bán cổ vật người Campuchia chuyên bán các loại hàng gốm cổ, nói tiếng Việt khá sõi, giới thiệu tuần nào cũng có vài chục người sưu tầm đồ cổ từ VN sang mua bán các loại gốm cổ với ông.

Cách đây vài ngày, ông người Campuchia này vừa bán một bộ tách cổ thời nhà Lý VN với giá 20.000 USD cho một nhà sưu tầm đồ cổ là dân Sài Gòn. “Muốn tìm hàng độc nước nào, niên đại bao nhiêu cứ đặt trước tại đây từ nửa tháng đến một tháng. Các chủ hàng ở đây có mối liên hệ mật thiết với các đường dây mua bán cổ vật xuyên quốc gia. Hàng nào thị trường châu Á có thì trước sau gì cũng qua nơi này” – ông Sam Chi bảo vậy.

Ông Sam Chi nói ngôn ngữ giao tiếp ở chợ này ngoài tiếng Khơme, tiếng Anh thì người ta còn có thể dùng tiếng Việt. Đa số dân mua bán đồ cổ ở chợ này đều biết ít nhiều tiếng Việt vì khách hàng săn lùng cổ vật sang đây đông nhất chính là người VN. Đồng thời hầu hết các “đại gia”, các ông “trùm” mua bán, sưu tầm đồ cổ ở VN đều có hệ thống “chân rết” và “đàn em” người Việt đặt tại Tuol Tom Pong.

Khi có nguồn hàng mới hay có những phi vụ chuyển nhượng lớn, các ông “trùm” đồ cổ VN đều bay qua Phnom Penh để tham gia mua bán trực tiếp. Một phi vụ mua bán đồ cổ của các ông “trùm” VN tại chợ này lên đến vài triệu USD là chuyện bình thường.

H.M.H., một “đại gia” buôn bán cổ vật người Việt và cũng là một trong những triệu phú đôla có máu mặt ở Phnom Penh – người hiện có hơn chục gian hàng đồ cổ tại chợ này, cho biết thị trường ngầm buôn bán cổ vật ở đây hầu hết do người Việt chi phối. Nhiều cổ vật từ VN được đưa sang đây từ khu phố đồ cổ Lê Công Kiều (TP.HCM).

Thật giả khó lường

Chợ Tuol Tom Pong cũng là nơi cung cấp, tiêu thụ đồ gian, đồ giả cổ có qui mô. Tại đây có những “lò” chế tác, chạm khắc các bức tượng giả cổ ngay tại chỗ mà người không phải dân chơi đồ cổ khó có thể phân biệt được. Có những gian hàng đầy cổ vật mà hàng thật, hàng nhái được bày xen kẽ nhau, giống nhau như hai giọt nước.

Nếu không phải dân trong nghề, khách rất dễ bị “bé cái lầm”. Chỉ cần nhìn vẻ lơ ngơ của khách, chủ hàng sẽ tự “phong, tặng” báu vật di sản hàng ngàn năm tuổi cho các mặt hàng giả cổ của mình và ra một cái giá “trời ơi” mà khách trả cỡ nào cũng “dính”.

Thấy tôi mân mê một bức phù điêu Apsara được chạm khắc tinh xảo, đẹp mắt, cô chủ gian hàng người Campuchia liền mời bằng tiếng Việt: “Mua đi anh. Hàng cổ vật thời Angkor từ thế kỷ 11 đấy. Em lấy rẻ 1.200 USD thôi”. Tôi còn đang tần ngần thì anh bạn Campuchia đi cùng xua tay: “Hàng giả cổ đấy, cái này chỉ đáng giá vài chục USD”. Ở gian hàng bên cạnh, hai cô bán hàng, có lẽ là người Việt, đang hí hửng với nhau bằng tiếng Việt vì vừa “trúng quả”: “Mày trúng món hời nhá. Bán bức tượng Phật bằng đồng… đúc ở Nghệ An trị giá có 30 USD cho ông khách Úc đến… 2.000 USD”.

Ngay cả dân chơi đồ cổ còn “non” nghề vẫn bị những “quả lừa”. Ông Nguyễn Ngọc Quang, một tay săn đồ cổ ở quận 3, TP.HCM, sang chợ Tuol Tom Pong bỏ ra 20.000 USD để mua bộ tách trà thời nhà Minh, Trung Quốc. Nhưng khi về VN nhờ dân lành nghề soi lại mới biết bộ tách mình vừa mua cũng của nhà Minh nhưng là… Minh Đức, một cơ sở làm gốm giả cổ ở Bình Dương. Ông Quang quay lại chợ đòi lại tiền thì chủ hàng xua tay vì đã “tiền trao cháo múc”.

Một điều thú vị nữa là không chỉ chi phối thị trường mua bán cổ vật thứ thiệt, nhiều ông chủ người VN còn chi phối cả các mặt hàng đồ giả cổ ở Tuol Tom Pong. Nhiều mặt hàng giả cổ như các bức tượng đồng có xuất xứ từ… Thanh Hóa, đồ gốm Bình Dương, Bát Tràng… được bày bán lẫn lộn với các cổ vật thật, khiến người mua “non tay” mặc tình lầm lẫn.

Bà Hồ Trang – người Việt gốc Hoa, buôn bán đồ giả cổ ở khu chợ này gần mười năm – cho biết các nguồn hàng giả cổ bà lấy từ các cơ sở VN sang. Cứ vài tuần lại có hàng mới đưa qua một lần. Lợi nhuận từ việc kinh doanh hàng giả cổ ở chợ này cũng đem lại siêu lợi nhuận và sôi động không kém gì thị trường đồ cổ thật vì có khi chỉ cần “bỏ một lãi mười, thậm chí còn lãi nhiều hơn nữa”.

Chợ cổ vật Tuol Tom Pong chỉ họp vào gần cuối buổi sáng đến xế chiều nhưng lại là một ngôi chợ quốc tế độc đáo của xứ chùa tháp với “đặc sản” là các loại đồ cổ “thật giả khó lường”

Phnom Penh visitors guide from http://www.phnompenhonline.com

Psar Tuol Tom Pong
Also known as the Russian Market this is possibly the best market in Phnom Penh to buy souvenirs with a large range of antiques both real and fake. Carvings, statues and Buddha’s are but a few of the items you will find here. Popular brand named clothing is also available, along with a large variety of beautiful silks and other fabrics. A large selection of music CD’s, DVD’s and computer games can also be found in abundance here. This market has become quite popular with the tourist and its well worth a visit.
Sưu tầm 

*MỤC LỤC – ĐƯỜNG DẪN PHỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ

 

 


Read Full Post »

Chợ trời đồ cổ tại Berlin

Image

Bộ đồ ăn tráng lệ!

Chủ nhật và những ngày nghỉ, khi dân nghiền shopping không thể lang thang cả ngày mua sắm vì các cửa hàng đóng cửa im ỉm thì chợ đồ cổ ở Berlin lại bắt đầu họp.

Thế giới đồ cổ ở Berlin

Trong vô số những điểm đến hấp dẫn ở Berlin thì chợ trời có lẽ là điểm dân du lịch ưa khám phá và tiêu tốn nhiều thời gian nhất. Người Đức cũng rất thích đi chợ trời, đặc biệt là những người già. Không phải họ có quá nhiều thời gian rỗi mà vì chợ đồ cổ là nơi nhiều người trong số họ có thể tìm lại chút dư vị của quá khứ qua những món đồ xưa cũ.

Những người trẻ thì gần như chỉ dừng chân ở những điểm bán đồ trang sức, bị hút vào những tấm bưu thiếp cũ hay loay hoay trong hàng ngàn chiếc đĩa than ở một góc khuất trong chợ. Khỏi mất công đi đâu xa cũng có thể mua được những đĩa nhạc xịn của Elvis Presley, Abba, Pink Floyd, Jimi Hendrix, Rolling Stones… phát hành từ ngày xửa ngày xưa.

Chợ trời ở Berlin khá nhiều, hàng chục cái nằm rải rác khắp thành phố. Chợ mở theo phiên, thông thường là vào Chủ nhật, một số họp thêm vào thứ 4 hoặc thứ 7. Cả một khu đất rộng toàn những ki-ốt căng bạt trắng, đông nghẹt người và hàng ngàn món đồ trong tiếng mặc cả ồn ào. Mưa, nắng, không thành vấn đề, các cuộc mua bán vẫn cứ vui như tết. Chỉ cần 50 cent (khoảng 11.000VNĐ) là đã có thể rời chợ với một món hàng.

Đã là chợ trời, chợ đồ cổ thì cái gì cũng có. Từ tem, vỏ bao diêm, bưu thiếp, tranh, sách đến đồ trang sức, bật lửa, huy chương…, từ máy ảnh, đồng hồ đến đĩa than, từ bát đĩa sứ có hàng trăm năm tuổi đến những chiếc giá nến mạ vàng, từ những chiếc tẩu cổ đến kèn saxophone… tất cả đều được bày bán. Ngoại trừ các ki-ốt bán sách, trang sức, quầy nào cũng bày bán cả chục, cả trăm món đồ khác nhau, miễn là cũ, là cổ. Thôi thì đủ loại, từ đồ gốm đến đồ đồng, từ đồ gỗ đến vàng, bạc… muốn gì cũng có, sở thích có kỳ quặc đến mấy cũng được đáp ứng. Với những người tham lam, 7 tiếng đồng hồ của mỗi buổi chợ không đủ để họ xem hết những thứ mình thích dù chân đã mỏi rã rời.

Đi chợ trời, mở bảo tàng!

ImagePhu nhân của một vị cựu Đại sứ Việt Nam tại Đức thừa nhận phần lớn bộ sưu tập đồ gốm sứ và pha lê Đức cũng như châu Âu với hàng ngàn món phần lớn được bà mua từ các chợ đồ cổ họp ngoài trời. Với người phụ nữ ấy đi chợ đồ cổ vừa là thú vui, vừa là đam mê. Bà sưu tập phần nhiều là đồ gốm sứ men trắng và đặc biệt thích sưu tập búp bê bằng sứ. Gần 10 năm ở xứ người bà đã kịp sở hữu bộ sưu tập búp bê và tượng sứ độc nhất lên tới cả trăm con. Búp bê sứ với những đường nét mềm mại tinh xảo dĩ nhiên không chỉ dành cho trẻ con bởi giá của nó có khi lên tới 65euro (khoảng 1,4 triệu đồng). Ngôi biệt thự mang đậm kiến trúc Đức của bà tại Hà Nội giống như một bảo tàng tư nhân về đồ gốm sứ và pha lê độc đáo mà không phải ai cũng có cơ hội ghé thăm.

Tại các chợ trời ở Berlin, đồ gốm sứ được bày bán rất nhiều bên cạnh lượng lớn các món đồ bằng đồng, bạc và gỗ. Đồ gốm sứ chủ yếu là những vật dụng trong gia đình như bát đĩa, ấm chén, bình trà, giá nến… Ngoài những bộ thìa dĩa được làm tinh xảo, đồ gốm sứ là thứ mà các bà nội trợ ghé xem và trả giá nhiều nhất. Người Đức thích đồ gốm, thích màu men trắng và đặc biệt chú ý đến những hoạ tiết.

Họ xem xét thận trọng và cân nhắc rất kỹ trước khi quyết định mua một món đồ mình thực sự thích và thấy quý. Đồ gốm sứ được bày bán nhiều nhưng không phải món nào cũng có người động đến bởi một vẻ ngoài bóng bẩy không phải là yếu tố duy nhất để níu chân họ lâu bên một món đồ dù nó có quý đến đâu.

Với dân sành đồ gốm thì nhìn thấy một chiếc đĩa sứ với những hoạ tiết tinh xảo của Hà Lan ra đời năm 1910 hay chiếc đĩa gốm trắng tinh có từ năm 1832 hoặc chiếc đĩa tráng men xanh niên đại 1845 xuất hiện trên quầy bán đồ cổ đúng là trúng số độc đắc. Tuy nhiên, ấn tượng nhất vẫn là những chiếc đĩa sứ tráng men tuyệt đẹp với những kiểu dáng và hoạ tiết tinh xảo. Đồ gốm có xuất xứ khá đa dạng nhưng phần nhiều vẫn là từ vùng Bavaria nổi tiếng của Đức cũng như các đồ gốm sứ có xuất xứ từ châu Âu. Tuy nhiên gốm sứ của Hà Lan, Anh… cũng được bày bán khá nhiều. Mỗi món đồ có một giá trị riêng. Với người này nó đáng giá cả một gia tài còn với người khác lại không ý nghĩa gì.

Máy ảnh cổ bằng cả gia tài

ImageBên cạnh đồ gốm, máy ảnh và đồng hồ cổ được bày bán nhiều nhất và cũng được dân chơi hỏi thăm nhiều nhất. Máy ảnh chiến trường xuất hiện từ Thế chiến I và Thế chiến II khá phổ biến. Chúng có thể được bán… kèm trong ki-ốt bán bưu thiếp cổ đã hoen màu thời gian hay bày trong tiệm chỉ bán toàn những món đồ xuất hiện trong thời chiến.

Ở đây dân nghiền máy ảnh cổ có thể dễ dàng tìm thấy một chiếc Agfa Synchro Box ’Made in Germany chính hiệu được sản xuất trong những năm 1950 vẫn còn bao da hoặc chiếc Exakta ra đời trước Thế Chiến II vẫn còn mới bên cạnh chiếc Rolleiflex đời đầu, model 2.8F năm 1929. The most popular model is the, cổ bóng lộn nằm hoành tráng trên chiếc giá mỹ miều được ông chủ hô ’’12000euro, không có cái thứ hai đâu’. Đến dân ngoại đạo còn bị chúng hút hồn nói gì đến các tay sưu tập máy ảnh cổ.

Còn đồng hồ thì khỏi phải bàn, từ quả quýt, quả lắc, đeo tay đến treo tường, để bàn…, từ loại vài chục đến vài trăm tuổi, từ đồng hồ vỏ đồng đến vỏ gỗ, từ hình tròn đến những hình thù… không định dạng nổi đều có cả. Có anh bạn người Việt mỗi lần sang Đức đi chợ đồ cổ chỉ thích ngắm và mua đồng hồ, mỗi lần mất ít nhất mấy chục euro mà chưa thấy chán. Hỏi ’Có lần nào mua hớ không?’, trả lời ’Biết thế nào là hớ, là đắt là rẻ vì đồ cổ thì vô cùng. Có cái mua rẻ nhưng với mình thì vô giá. Nếu là dân buôn, mua đồng hồ ở đây về bán đảm bảo lãi to’’.

Rất nhiều dân chơi đồ cổ Việt Nam đã khuân về được vô khối những món đồ quý bổ sung cho bộ sưu tập của mình qua những lần xuất ngoại như vậy. Ít nhất một lần họ vớ được những món đồ vô giá mà có khi nhiều năm sau mới biết mình đã gặp may.

Tuy nhiên, cách chơi của nhiều người VN đôi khi vẫn nghiêng về số lượng hơn, chơi nhiều nhưng không tinh. Khác với lối sưu tập của nhiều người Đức. Với nhiều người, quan trọng là phải tìm được món đồ thật độc, thật giá trị, thật hoàn hảo thay vì ôm về cả rổ. Bà Ute Krembe năm nay đã 71 tuổi là khách hàng thường xuyên của các khu chợ đồ cổ ở Berlin và thứ bà mua nhiều nhất, dĩ nhiên là đồ gốm sứ và bộ thìa bạc. “Tôi thích đi chợ đồ cổ thế này, hơi mệt nhưng vui, nhất là khi mua được bộ thìa đẹp thế này, chỉ có 10 euro thôi. Thường thì tôi không mua nhiều, có khi mấy tháng mới mua được món vừa ý nhưng có được rồi thì lại thích mãi’’.

Duy trì một thú chơi không dễ. Ngoài thời gian, tiền bạc còn cần có đam mê và phong cách nữa!

Image Image

Image

Image Image

Image Image

Image

Image Image

<theo VietnamNet>

*MỤC LỤC – ĐƯỜNG DẪN PHỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ

 


Read Full Post »

JinDeZhen FanJiaJing chợ mua bán hàng gốm sứ giả cổ lớn nhất thế giới

Đặc tính của đồ sứ (porcelain) Cảnh Đức Trấn có thể mô tả như sau: Trắng như ngọc, mỏng như giấy, tinh khiết như thủy tinh, và gỏ vào thì nghe trong như tiếng khánh (bell). Vậy khi đã du lịch đến Cảnh Đức Trấn – Giang Tây, thành phố của niềm tự hào có đến 800.000 người làm việc liên quan đến ngành gốm sứ, bạn có thể mua những đồ sứ có đặc tính như trên ở đâu:

“Phố đồ sứ” Cảnh Đức Trấn
“Phố đồ sứ” Cảnh Đức Trấn là nơi các thương nhân bán đồ sứ tụ hội. Ngay từ thời Minh, Thanh đã có một đường phố bán đồ sứ nổi tiếng có tên là Ma-shi-xia Long. Ngày nay có hai phố bán đồ sứ là : Lian-she Lu ở phía nam của khu trung tâm thành phố và phố San-he gần khu vực Cidu-Da-Dao.

Chợ gốm sứ giả cổ FanJiaJing
Khác với
chợ Laochang tập trung bán hàng gốm sứ với mức độ trang trí và chất lượng trung bình hoặc thấp, chợ gốm sứ FanJiaJing chuyên biệt hơn trong việc chỉ bán hàng phỏng cổ. Chợ gốm sứ FanJiaJing tọa lạc ở phía đông thành phố. Có một trạm xe lửa ở phía đông của chợ, và công viên thành phố ở về phía tây chợ ( Laochang nói ở trên là chợ gốm sứ lớn nhất thành phố nằm trong công viên này). Chợ gốm sứ giả cổ FanJiaJing bắt đầu hoạt động vào năm 1990. Vì địa điểm thuận lợi và giá phòng Hotel rẽ nên thương nhân tấp nập ra vào khu vực này. Có vào khoảng 400 thương nhân và nghệ nhân bán hàng phỏng cổ và đồ sứ trang trí vẽ tay với giá bình dân tại đây.

Mời các bạn du lịch qua hình ảnh để xem hàng hóa và sinh hoạt tại chợ FanJiaJing chợ mua bán hàng gốm sứ giả cổ với chất lượng tương đối lớn nhất thế giới:

click trên hình để xem ảnh lớn.

 

MỤC LUC – SƯU TẦM GỐM SỨ TRUNG HOA – KIẾN THỨC

*MỤC LỤC – ĐƯỜNG DẪN PHỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ

 


Read Full Post »

Phố đồ cổ vỉa hè tại Huế – 2
Khách đến xem đồ cổ
Huế có những hàng đồ cổ bình dân trên phố. Người ta có thể tìm thấy ở đây nhiều món đồ từ bình dân tới cao cấp.
Đến Huế, nếu tò mò, đành phải gạt “tâm hồn ăn uống” sang một bên, ta ghé lại đoạn vỉa hè ven phố Trần Hưng Đạo ấy xem người ta bày bán thứ gì mà lặt vặt, mà tỉ mỉ nhường kia. Hóa ra bên cạnh mấy món đồ bình, lọ bằng đất nung còn có thật nhiều chén bát, đồ đồng, đồ sứ… Giọng Huế của chàng trai bán hàng khiến ta không thể không dừng xe, tắt máy: “Vô coi đồ cổ đi mấy chú! Toàn đồ nội phủ đó!”…
Đồ cổ bình dân
Những món đồ cổ được bày bán trên vỉa hè
Đoạn vỉa hè râm mát, những món đồ cũ kỹ, nhỏ xinh nằm im lìm làm không khí chung quanh đoạn phố càng như yên tĩnh thêm. Chỉ có hai “cửa hàng” như thế trên phố Trần Hưng Đạo trên vỉa hè của thành phố Huế. Bày bán ngay trên những tấm nilon cách nhau một quãng chừng 500m, hai ông chủ trẻ dường như thèm người để nói chuyện. Vừa nhác thấy bóng người dừng xe, không kể già hay trẻ, là tiến tới thuyết minh liền: “Cách đây hơn 400 năm, tức năm 1601 đó chú, tiên chúa Nguyễn Hoàng đã không nhầm khi quyết định dừng vó ngựa bên bờ Linh Giang. Linh Giang chính là con sông Hương đằng ni kìa…” Thật kỳ lạ, lịch sử của một xứ Đàng Trong mà ngay một người dân bình thường cũng thuộc như thuộc đường chỉ trên lòng bàn tay. Chàng thanh niên khoảng 27, 28 tuổi cười hiền lành: “Giỏi giang chi mô, chú. Con làm nghề này thì phải đọc sách, phải tìm hiểu thôi, con còn có thể kể cho chú lai lịch của từng món đồ ở đây kìa…” Trên nền gạch lát vỉa hè cũ xỉn, trong thấp thoáng bóng nắng chiếu qua vòm lá, những chén, đĩa, bát, lọ, bình, ấm, âu, liễn, nậm, hũ… tỏa ra một thứ sức hút kỳ lạ, sức hấp dẫn của thời gian và những thăng trầm lịch sử. Rồi còn cả bình vôi, điếu bát bằng gốm bịt đồng tinh xảo, những thứ mà thanh niên thời nay có nhìn thấy chưa chắc đã biết gọi tên. Khiêm tốn hơn, ở một góc là “đồ cổ của Tây” bao gồm tẩu thuốc, huân chương, mặt dây chuyền, thìa đĩa, bật lửa…, hầu hết là bằng đồng.
Giá cả tùy từng loại, có mặt dây chuyền hình nữ thần mặt trời giá 40.000 đồng, có những chiếc đĩa lam vẽ hình hoa cúc, chuồn chuồn, chữ Thọ… giá từ 300.000 – 500.000 đồng. Đôi khi, chỉ thỉnh thoảng thôi, anh chủ hàng tìm được một chiếc bình quý của người Chăm, hay bình men ngọc của đời Lý, bán được tới gần chục triệu. “Đồ cổ thiệt chứ không phải là đồ giả mô chú! Món “trẻ” nhất của con ở đây cũng trên trăm tuổi rồi, con không nói giỡn chơi đâu. Giá rẻ bèo vậy là có lý do. Đây là những món đồ lâu đời, nhiều tuổi, nhưng là những vật dụng của người dân thường, những đồ dùng sinh hoạt của người dân trong cuộc sống hàng ngày, hoặc là đồ nội phủ, tức là đồ dùng trong những gia đình quan lại, chứ không phải là đồ Ngự dụng, không phải đồ trong cung cấm. Những đồ dùng của vua chúa, hoàng hậu, hoàng phi đó bày bán trong các cửa hiệu to, giá cả cũng “to” luôn đó chú…”. Bên cạnh chúng tôi,  một cụ già tóc bạc dường như không để tâm lắm đến lời giới thiệu của cậu bán hàng trẻ tuổi. Cụ đang nâng trong tay một chiếc điếu bát có viền bằng đồng chạm, soi lên trong nắng. Trước đôi mắt mờ đục đang nheo lại xa xăm, món đồ dường như lung linh, bí ấn…
Góc phố ngược thời gian
Đợi lúc vắng khách, chàng trai kể: Nhà anh có 10 chiếc ghe, thuê một đội thợ để chuyên đi mò đồ cổ. Ghe thuyền đi khắp nơi, có chiếc ngược lên tận Hải Dương,  Vân Đồn, có chiếc chuyên quanh quẩn ở vùng Cửa Đại… Người thợ lặn đeo kính, tay cầm một mảnh thiếc, lặn xuống thiệt sâu ở những nơi có nước xoáy, hy vọng mảnh thiếc chạm vào được vào một vật gì phát ra tiếng kêu thanh thanh… Bán những món đồ cổ bình dân này, lời lãi không cao, chỉ đủ chi trả cho ghe thuyền và đội thợ. Muốn bán có lời thì phải thuê được cửa hiệu, phải có đường dây chuyên giới thiệu khách ham sưu tầm. Nhiều người rất thích đồ cổ của thường dân, nhưng những nhà sưu tầm lớn, những người lắm tiền thì lại chỉ tìm mua đồ ngự dụng thôi. Với lại, khách hàng toàn là người am hiểu, hoặc là khách quen, nên anh không dám nói thách… “Nhưng cái nghề này cũng ngộ lắm đó chú. Con đọc nhiều sách, đọc cả tạp chí Cổ vật tinh hoa, riết rồi hình như… thông minh ra,” chàng trai cười và ngượng nghịu gãi đầu. “Có nhiều lúc, kiếm được chiếc bình hay lọ hoa quý mà bị bể, bị khuyết một miếng, con ngứa chân ngứa tay đem sửa lại. Con mài đi cho bớt sứt sẹo, hay mang đi bịt đồng, hoặc nhờ thợ gốm vá lại… Tưởng vậy thì ngon ăn hơn, ai dè khách mua lại chê. Họ thích những món đồ còn nguyên vết thời gian, còn chân thật kia. Chỉ “giả” một chút là cũng không ai thích đâu, chú ạ…”.
Lục lại chút kiến thức lịch sử còn sót lại trong đầu, chúng tôi nhớ rằng gốm sứ Đại Việt nổi tiếng với ba dòng gốm men chính, là: gốm men ngọc thời Lý, gốm men mầu ngà hoa nâu thời Trần và gốm men trắng hoa lam thời Lê. Tại góc vỉa hè dường như bị thế gian lãng quên này, những đại biểu bình dân của một thời quá khứ xa xưa ấy vẫn hiện diện. Có những chiếc đĩa trang trí hoa dây, hoa mẫu đơn hay hoa sen nét vẽ rất giản dị mà tinh xảo, lòng đĩa hơi rạn vết chân chim. Những chiếc bình của người Chàm, không hiểu ngày xa xưa nó có công dụng chính là gì mà kích thước nhỏ xíu xiu, bằng đất nung mầu còn nâu tươi như mới. Các kiểu bật lửa, tẩu thuốc theo những chuyến tàu viễn dương đầu tiên đến Việt Nam, giờ vẫn còn lấp lánh ánh kim loại, trông như bằng vàng. Những món đồ cũ kỹ, mờ xỉn, sứt sẹo, những chiếc bát mà hàng trăm năm trước có một người dân bình thường nào đó đã dùng sao thấy chúng đáng quý, đáng trân trọng đến thế.

*MỤC LỤC – ĐƯỜNG DẪN PHỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ

MỤC LỤC  –  GỐM SỨ CỔ TRUYỀN VN


Read Full Post »

Phố đồ giả cổ Nghi Tàm: Lập lờ đánh lận con đen
Phóng sự – Ký Sự

Từ bia đá, rùa đá, hoành phi, câu đối, hoặc các loại đồ gốm sứ men lam, men ngọc, hoa nâu…, cho đến cả những đồ đồng, đồ đá từ thời Đông Sơn, bất kỳ cái gì được coi là “đồ cổ” đều có mặt trên con phố Nghi Tàm (quận Tây Hồ – Hà Nội).  Không ít cửa hàng  ở đây trục lợi bằng cách “mập mờ” thật thật, giả giả…Kĩ nghệ dắt “mòng”Sau một vòng thăm dò, tôi dừng lại ở một cửa hàng lớn giữa phố. Hai bên là hai pho tượng phỗng quỳ bằng đá, giữa nhà được đặt một bộ bát bửu cỡ lớn thường thấy ở các đình chùa, phía sau là một bộ hương án mà lớp sơn son thiếp vàng đã bong tróc non nửa, rồi la liệt chó đá, nghê đất nung và ăm ắp các loại bình, đĩa gốm, trống đồng, chuông đồng…
Thấy tôi đặt vài câu hỏi tỏ vẻ có chút kiến thức về đồ cổ, ông chủ to béo trông khá dữ tợn vỗ vai đầy vẻ xuề xoà: “Anh hỏi thật chú, chú muốn mua đồ phục chế hay đồ nguyên bản?”. “Chẳng giấu gì bác, xưa nhà em có mấy thứ đồ gia bảo, chiến tranh loạn lạc rồi mất cả, ông cụ em cứ thở vắn than dài. Chả mấy ông cụ hai năm mươi, chiều ý cụ em muốn tìm bộ đỉnh đồng, đôi câu đối và đôi lọ lộc bình để làm đồ thờ cho ngôi nhà cổ dưới quê. Nhưng cửa hàng bác bán đồ giả cổ, đồ phục chế cơ mà?”, tôi làm vẻ thực thà bày tỏ với ông chủ nọ.

Ông chủ chậm rãi gật gù cười tinh quái: “Việc của các cụ, vả lại là đồ thờ nên anh khuyên chú phải kén đồ “xịn”. Hàng thì có sẵn, riêng đôi câu đối, anh sẽ cho chú một đôi vế đối cực chỉnh. Nhưng anh không để đây đâu, chú mà đi hàng khác thế nào cũng oan gia vạ vịt, mua phải hàng giả mà cứ tưởng đồ cổ thì có tội với các cụ đấy. Chú cầm lấy “các” của anh, 2 giờ chiều nay, hẹn chú ở chỗ này nhé”, trái với vẻ mặt đầy dữ tợn, những lời ông chủ nọ nghe giống như lời khuyên chân thành của bậc đi trước với một người bạn vong niên.

Gốm Chu Đậu.

Cầm “các” của gã to béo tên M. tôi cũng hơi lo, dân chơi đồ cổ luôn gắn với máu giang hồ…

“Cơ sở 2” của ông chủ M. nằm trong một ngách tít sâu ngoài bãi sông Hồng. Sau mấy hồi chuông đến sốt ruột, khuôn mặt ông chủ ló ra sau chiếc lỗ bé tẹo trên cánh cửa xếp, ông chủ mở cửa cười xoà và kéo tuột tôi lên gác…

“Bộ đỉnh này là của một gia tộc thuộc hàng trâm anh thế phiệt ở Bắc Giang. “quân” của tôi phải “phục” mất mấy năm, họ bảo đấy là đồ “truyền tử lưu tôn”, không phải để bán, mãi đến cái dạo gia đình ấy xin việc cho con, quẫn quá nên mới chịu bán”. Căn gác rộng nhưng trở nên quá chật hẹp bới tả pí lù các loại tượng đá, đỉnh đồng, bát đĩa… Ông chủ M. giải thích cho tôi về lai lịch của mấy món đồ. “Làm đồ thờ mà biết được lai lịch thì nhất đấy chú em ạ. Còn hoành phi, tôi có hai bộ chắc hợp với nguyện vọng làm đồ thờ tại gia, tuỳ chú chọn. Mà quên, anh chưa dặn chú đo kích thước nhà, nếu chưa chuẩn thì anh điều “quân” đi tìm bộ khác…”.

Những pho tượng trầm mặc, những chiếc đỉnh đồng có vẻ cũ kỹ… trong căn gác hơi thiếu ánh sáng dễ đánh lừa con người cảm giác về không – thời gian. Chuông điện thoại của ông chủ M. bất chợt reo lên, tôi mừng thầm: “Cơ hội đã đến…”. Theo kinh nghiệm kiểm tra đồ cổ, tôi lựa gỡ một cánh tay của bức tượng Phật bà Quan âm nghìn tay nghìn mắt ra. Ngược lại cái vẻ bề ngoài cũ kỹ, những vết sơn bị bong tróc giống như đã từng chịu sự bào mòn của thời gian hàng mấy thế kỷ, đúng như tôi dự đoán, phần cánh tay nằm phía trong thân tượng vẫn còn mới. Thế mà trước đó mấy phút, gã khoe bức tượng này có từ thế kỉ XVIII! Tôi cười thầm: “Kĩ nghệ của gã này đã cao, nhưng chưa phải là đỉnh”.

“Chú không quyết nhanh dân chuyên nghiệp đến đánh hàng đi Tây hết đấy”, ông chủ M. tỏ ra không mấy vui vẻ khi tôi nói rằng mình muốn khảo giá cho chắc. Tất nhiên, đó là lí do hợp lý nhất để tôi đánh bài chuồn khỏi cái “hang cọp”…

Lừa bịp và chảy máu

Cách đây dăm năm, mới chỉ có khoảng vài cửa hàng kinh doanh đồ giả cổ trên phố Nghi Tàm. Nhưng rồi từ khi thú chơi “trọng cổ, khinh kim” nở rộ, thoắt một cái, đã có khoảng ba chục cửa hàng trương biển đồ cổ, đồ giả cổ. Nếu để ý, chắc hẳn ai cũng thắc mắc rằng, các ông chủ sẽ sống ra sao khi các cửa hàng luôn vắng tanh, vắng ngắt!

Tôi đi thêm vài cửa hàng nữa, lần này với mục đích là tìm một chiếc đĩa hoa lam Trung Quốc làm quà mừng nhà mới cho sếp. Vẫn là những cái vỗ vai, những lời thì thầm như những kẻ đi buôn thuốc phiện. Mặc cho những tấm biển “giả cổ”, “phục chế”, từ những ông chủ quái dị cho đến mấy cậu thanh niên bụi bặm đều khăng khăng khẳng định mình có những đồ cổ độc nhất vô nhị. Nếu tỏ ra có kiến thức về cổ vật, các ông chủ tốt bụng lại cười xoà, “nói thật với chú” hay “chẳng giấu gì anh”, rằng những thứ này chủ yếu bày cho vui mắt, còn thứ hàng “độc” phải cất giữ ở “cơ sở 2″…

Điều lý thú nữa là sự khác biệt về giá cả, một chiếc đĩa hoa lam “tiềm long” (rồng ẩn) đề “Khang Hy chi chế” (làm dưới triều vua Khang Hy nhà Thanh), một cửa hàng đòi 18 triệu, trong khi cùng loại đó, một bà chủ cửa hàng khác kết thúc cuộc mặc cả: “Nể chú em là người trọng cổ, chị lấy chú đúng 5 triệu không bớt một xu”.

Hàng giả cổ trên phố Nghi Tàm có hai loại: giả cổ cấp thấp và giả cổ cao cấp. Đồ giả cổ cấp thấp được bán đúng với nghĩa “giả cổ” của nó, hoạ hoằn lắm mới “bịp” được “gà”. Đồ giả cổ cao cấp được làm đặc biệt tinh vi: Những phương pháp “chăm sóc” đặc biệt như ngâm bùn, bôi a xít… đã “biến” những đồ gốm sứ không mấy giá trị trở thành những lọ hoa Chu Đậu, những lư hương đời Mạc, những đĩa, bát men ngọc thời Lý… với đồ đồng, kĩ nghệ còn tinh vi hơn, sau khi ngâm axít, chôn xuống đất, nó còn được phủ thêm lớp bột đồng cổ… Giới buôn bán cũng không tiếc công “phủ” lên những món đồ này những giai thoại huyền hoặc để tăng giá trị. Sau những qui trình tinh vi ấy, các ông chủ giăng bẫy đợi “mòng”…

Chẳng nói đâu xa, ông Trịnh T., một tay sành chơi trong làng cổ vật bỏ ra tám triệu đồng để mua một chiếc bình bằng đồng thời Đông Sơn. Ông T. trang trọng bày trên giá như một bảo vật. Bất ngờ một hôm, có bậc cao thủ đến chơi nhìn thấy chiếc bình đó đã cười nhạt và lắc đầu. Muốn chứng minh mình không phải là “gà”, ông T. nghiến răng cạo lớp đồng rỉ xanh trước mặt cao thủ kia. Nhưng rồi ông té ngửa: lõi của chiếc bình được làm bằng… vỏ lon Coca cola! Khi đem tâm sự tỏ bày với mấy người đồng đạo thì mới biết kẻ mắc lỡm như vậy không phải là hiếm.

Đồ gốm bày bán la liệt.

Tôi hơi băn khoăn khi thấy trong những thứ đồ ở “cơ sở 2” của ông chủ M., không phải mọi thứ đều là đồ giả. Bằng chứng dễ thấy là những chiếc bát đĩa Chu Đậu vẫn còn nguyên vết hàu bám, mấy chiếc trống đồng biến dạng với những vết thủng lớn (thứ đồ hỏng nặng chỉ có giá trị nghiên cứu, không có giá trị sưu tập, nhưng dân buôn đồ cổ sẽ dùng công nghệ đặc biệt để “mông má” hệt như đồ xịn)…
Đem thông tin này hỏi một tay lão luyện trong làng cổ vật, tôi nhận được một câu cười khẩy: “Thế chú không biết thế nào là “trong thực có hư, trong hư có thực” à, chú chưa nghe dân đồ cổ nói câu “cổ vật thì đi, xú-vơ-nia thì ở” à?”. Dù thấy hơi “lố” khi hỏi vậy, song tôi lại yên tâm hơn với giả định của mình, liên tưởng đến những cổ vật Việt Nam được rao bán đầy trên mạng (điển hình là mạng: http://www.trocadero.com), tôi thấy tay chơi này không hẳn không có lý… Dĩ nhiên, những gì thấy được chỉ là phần nổi của “tảng băng trôi”.

Những tấm biển “phục chế”, “giả cổ” là cái áo an toàn che đậy một thế giới ngầm bên trong mà sự bày biện của những cửa hàng trên con phố Nghi Tàm không phản ánh hết sự sôi động của thế giới đó. “Trong thực có hư, trong hư có thực”, cái lập lờ đó khiến không ít người bị rơi vào những cú lừa bạc triệu, còn những cổ vật thực sự của Việt Nam thì theo những con đường riêng, vẫn “chạy” ra nước ngoài…

Nguyễn Chí Dũng (VTC news)

*MỤC LỤC – ĐƯỜNG DẪN PHỐ CHỢ TRỜI ĐỒ CỔ

MỤC LỤC  –  GỐM SỨ CỔ TRUYỀN VN


Read Full Post »

Older Posts »