Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Năm 25th, 2009

“Gốm cổ Champa Bình Định”

gom champa

“Gốm cổ Champa Bình Định” của TS. Đinh Bá Hòa (Bảo tàng Tổng hợp Bình Định) là công trình nhận diện tương đối đầy đủ và có hệ thống về gốm cổ Champa Bình Định (gốm Gò Sành).

Thật ra, tính từ thời điểm năm 1974, khi gốm Gò Sành lần đầu tiên được công bố, đến nay, cũng đã có những dấu mốc nghiên cứu quan trọng. Trong đó, đáng chú ý là vào năm 1998, dựa trên những hiện vật gốm nằm trong sưu tầm của Hà Thúc Cần, nhà nghiên cứu gốm cổ người Mỹ Roxana Brown đã dành hẳn một chương trong luận văn Tiến sĩ của mình viết về dòng gốm Gò Sành.

Tiếp đến, những năm 1990, Viện Khảo cổ học Việt Nam và các nhà khoa học Nhật Bản đã tiến hành khai quật Gò Sành (huyện An Nhơn) lần thứ I. Trong 5 năm, các nhà khoa học đã tiến hành 4 đợt khai quật và đã có 5 lò nung cổ độc đáo được khám phá. Đến tháng 6 năm 2002, các nhà khảo cổ học Việt Nam và Bỉ tiếp tục tiến hành khai quật khảo cổ học khu di chỉ lò gốm cổ Gò Hời (xã Tây Vinh, huyện Tây Sơn).

Những cuộc khai quật này đã khẳng định thêm những vấn đề còn tồn nghi về sản phẩm nung, kỹ thuật xây dựng lò cũng như những vấn đề về chủ nhân và niên đại mà trước đó, chưa đủ cơ sở để khẳng định. Tuy nhiên, những phát hiện mới ấy cũng chỉ được đưa ra trong các thông báo khảo cổ học hàng năm của Viện Khảo cổ học Việt Nam và một số bài nghiên cứu lẻ của các nhà khoa học Việt Nam và Nhật Bản.

Bởi vậy, “Gốm cổ Champa Bình Định” một cuốn sách nhận diện tương đối đầy đủ và có hệ thống về dòng gốm này, là hết sức cần thiết trong nghiên cứu hiện nay.

Cuốn sách đã hệ thống lại những tư liệu và kết quả nghiên cứu từ trước đến nay về các lò gốm Champa Bình Định, chủ yếu dựa trên tư liệu khai quật tại hai trung tâm Gò Sành và Gò Hời. Điều thuận lợi là tác giả cũng chính là một trong những nhà khoa học trực tiếp tham gia khai quật, nên những khảo tả trong cuốn sách là hết sức tỉ mỉ và chi tiết.

Và từ đặc trưng các loại hình lò nung tại hai trung tâm sản xuất này, cùng những loại hình sản phẩm được sản xuất, tác giả đã rút ra đặc trưng chung và riêng của từng khu lò, để nhận diện hai giai đoạn của kỹ thuật xây dựng lò gốm Chăm và nêu lên quan điểm về niên đại và chủ nhân của các khu lò gồm cổ Bình Định. Đồng thời, với việc tìm hiểu về gốm Champa Bình Định trên thị trường trao đổi trong nước và ngoài nước, tác giả cũng bước đầu tìm hiểu lịch sử phát triển nội, ngoại thương của Champa xưa.

Có thể xem đây là cuốn sách bước đầu định hướng cho việc nghiên cứu toàn diện về đồ gốm Champa với những thao tác khoa học. Là định hướng, nên những nghiên cứu vẫn mới dừng lại ở những khảo tả, khẳng định ban đầu và hiển nhiên là rất cơ bản và quan trọng, nhất là khẳng định về niên đại và chủ nhân. Vẫn còn cần những nghiên cứu tiếp theo về đề tài này, chẳng hạn như sự tiếp biến văn hóa qua kỹ thuật gốm của người Chăm và người Việt; lý giải ra sao về sự tồn tại ngắn ngủi của gốm men Chăm trong lịch sử; và cả những giá trị nghệ thuật của gốm Champa vẫn còn hiển hiện trên từng dáng gốm trong sự so sánh với các dòng gốm đương thời…

Báo Bình Định

Các bài đã đăng :

MỤC LỤC  –  GỐM CỔ TRUYỀN VN

Advertisements

Read Full Post »

Con tàu cổ đắm tại vùng biển tỉnh Bình Định.

Những năm gần đây, hàng loạt cuộc khai quật khảo cổ học dưới nước đã tìm thấy nhiều con tàu cổ đắm với hàng trăm ngàn cổ vật ở vùng biển Việt Nam tại Phú Quốc, Hòn Dầm (Kiên Giang), Hòn Cau (Vũng Tàu), Cà Mau, Cù Lao Chàm (Quảng Nam) và Bình Thuận. Vừa qua, Bình Định cũng xác định được một tàu cổ đắm tại vùng biển cửa Hà Ra (xã Mỹ Đức, huyện Phù Mỹ).

tau dam BD

Thợ lặn và cổ vật vớt lên tại tàu đắm.

Ngay sau khi nhận được tin báo của ngư dân về việc có một số thợ lặn bắt tôm hùm vớt được cổ vật gốm sứ và tiền đồng tại vùng biển xã Mỹ Đức, Bảo tàng Tổng hợp Bình Định đã phối hợp với Công ty TNHH Trục vớt – Cứu hộ và Kinh doanh nhà Đoàn Ánh Dương, Đồn Biên phòng 312 và Trung tâm Văn hóa – Thông tin huyện Phù Mỹ kiểm tra. Qua đó, xác định được vị trí có cổ vật nằm ở tọa độ 14o20’540 vĩ Bắc và 109o11’837 kinh Đông, cạnh Hòn Rùa, ngoài cửa biển Hà Ra. Sau đó, Bảo tàng Tổng hợp tiếp tục phối hợp để tiến hành khảo sát thăm dò xác định vị trí tàu đắm, trữ lượng cổ vật tại tọa độ trên.

Công ty TNHH Trục vớt – Cứu hộ và Kinh doanh nhà Đoàn Ánh Dương đã tổ chức thực hiện đúng quy trình phân ô, chia kíp lặn từ tâm tọa độ theo bán kính 50m, ở độ sâu 32m. Toàn bộ khu vực khảo sát đều là đá ngầm. Kết quả đã thu về, giao cho Bảo tàng Tổng hợp, một số cổ vật gốm sứ và tiền đồng. Qua kết quả khảo sát, Công ty TNHH Trục vớt – Cứu hộ và Kinh doanh nhà Đoàn Ánh Dương kết luận: “Việc tàu đắm tại tọa độ trên là có thật, nhưng do tàu đắm nằm trên khu vực đá ngầm, cộng với nhiều yếu tố khác tác động, đã làm cho con tàu không còn tồn tại…”. Dẫu vậy, đây cũng là lần đầu tiên, vùng biển Bình Định tìm thấy được tàu cổ đắm cùng nhiều cổ vật.

Cổ vật tìm thấy ở tàu đắm cửa Hà Ra gồm tiền đồng và nhiều loại hình đồ gia dụng như đĩa, bát, âu, cốc, bình… không có đồ lớn. Hầu hết là đồ men ngọc, một số ít men trắng và men nâu, loại hình gốm ám họa (vẽ chìm). Nhiều hiện vật khi vớt lên, vẫn còn nguyên hiện trạng đồ nhỏ được chồng xếp thứ tự trong đồ lớn. Đĩa loại lớn nhất đường kính 34 cm, có thành cong và mép bẻ ra ngoài, chân cao. Một số đĩa nông lòng có mép thẳng, bắt đầu uốn thẳng lên từ mép đĩa, đa phần đĩa có hoa văn nạo lòng máng ở thành và in cánh hoa cúc chìm ở lòng đĩa. Có loại bát sâu lòng, thành cong, đường kính miệng 20cm. Thành bát có hoa văn dây leo khắc chìm dưới men, lòng bát in chìm hoa cúc. Lại có loại bát miệng loe xiên, ve lòng, men phủ chưa đến chân bát, màu men xanh nhạt và mỏng hơn. Âu có đường kính 15cm, không in khắc hoa văn. Lòng âu men chỉ tráng phần trên miệng, phần dưới và lòng không men. Loại hình bình lớn cao 30cm có vai nở rộng, không tráng men và không có hoa văn; bình nhỏ dáng trái đào, có hai quai. Riêng loại hình cốc tìm thấy nhiều và còn nguyên vẹn nhất. Tiền đồng tìm thấy khá nhiều, đóng kết thành từng khối, tiền còn tốt, chữ rõ nét, chủ yếu là tiền thời Tống.

Một số cổ vật tàu đắm tại Hòn Rùa cửa Hà Ra.

Một số cổ vật tàu đắm tại Hòn Rùa cửa Hà Ra.

Theo nhận định của một số chuyên gia gốm sứ trong nước cũng như nước ngoài: cổ vật gốm sứ vớt được từ tàu đắm ngoài cửa biển Hà Ra thuộc thời kỳ Tống Nguyên (Trung Quốc), khoảng thế kỷ XIII – XIV. Chiếc tàu bị đắm là tàu buôn Trung Quốc đang trên tuyến hải hành Bắc – Nam, bị đắm khoảng thế kỷ XIV. Việc tìm thấy một số lượng lớn tiền trên tàu, có thể đoán định, tàu đã ghé cảng thị Hội An trao đổi, mua bán trước khi bị đắm. Như vậy, lượng hàng gốm sứ trên tàu buôn đã vơi đi một phần. Vì vị trí tàu đắm nằm trên khu vực đá ngầm (kéo dài đến Hòn Rùa), nên tàu không được cát chôn vùi. Qua nhiều thế kỷ, sóng bão và dòng nước ngầm đã làm phá vỡ tàu. Do đó, qua 2 đợt khảo sát đã không tìm thấy xác tàu, còn cổ vật gốm sứ bị hỏng rất nhiều và một số cổ vật trôi dạt rải rác dưới đá san hô.

Việc lần đầu tiên phát hiện con tàu cổ đắm tại vùng biển tỉnh Bình Định có giá trị to lớn về khảo cổ học dưới nước, góp phần định hình con đường tơ lụa trên biển và khẳng định: vùng biển Bình Định từng là lộ trình và nơi dừng chân trao đổi mua bán của các con tàu xa xưa trên tuyến hải hành Bắc – Nam trong khu vực.

Báo Bình Định

MỤC LUC – SƯU TẦM GỐM SỨ TRUNG HOA – KIẾN THỨC

Read Full Post »

Nhà cổ thật và nhà cổ giả ở Hội An

Người Hội An khá lên phần nhiều nhờ những ngôi nhà cổ rêu phong, nặng trĩu thời gian. Từ lợi thế này, đã có không ít “nhà cổ giả” mọc lên, ăn theo “nhà cổ thật”…

congkhachsan

Một cổng khách sạn trên đường Trần Phú cũng được “cổ hóa”

Hội An hiện đang sở hữu 1.107 ngôi nhà cổ có niên đại hàng trăm năm. Từ khi được công nhận là Di sản văn hóa thế giới (4-12-1999), cánh cửa làm giàu đã mở toang cho người dân phố cổ nhờ hàng trăm ngàn lượt khách du lịch đến tham quan và lưu trú mỗi năm. Nhà cổ trở thành điểm thu hút du khách đặc biệt. Nhận thấy hiệu quả kinh tế từ nhà cổ… thật, thời gian gần đây, không ít người “cổ hóa” những ngôi nhà mới hoặc những cơ sở kinh doanh của mình. Thế là, nhà cổ… thật và nhà cổ… giả lẫn lộn.

“Cổ hóa” cả… ki-ốt!

ki_ot_

Ki-ốt trên đường Hoàng Diệu (gồm 10 cái) cũng được “cổ hóa” phần mái và cửa

Bắt đầu từ vài năm trước, một dãy chục ki-ốt mọc lên thẳng tắp trên đường Hoàng Diệu. Đây là những gian hàng được xây mới để cho các hộ tiểu thương thuê lại. Tường gạch tô xi măng nhưng mái và cửa lại được “cổ hóa” theo kiểu nhà xưa, đứng san sát cạnh những trụ điện thép và những căn nhà mới, trông chẳng giống ai! Những chủ ki-ốt bảo rằng hầu hết đều được thuê lại để bán đồ lưu niệm hay quần áo, vải vóc cho Tây, do đó nét kiến trúc như thế này mới “độc”, thu hút được khách nhiều hơn (?!).

Bên trong khu phố cổ thuộc 4 trục đường chính là Bạch Đằng, Trần Phú, Nguyễn Thái Học và Lê Lợi, xu thế cổ hóa càng dễ nhận thấy. Ngay cả những hẻm sâu vốn thường được gọi là những hẻm rêu đầy cá tính của phố Hội cũng được làm cũ đi bởi những mái cổng được lợp ngói âm dương nhưng tô… xi măng. Những hàng quán nằm trong không gian nhà cổ thật, người ta dùng yếu tố “cổ” để thu hút khách đã đành, những quán mới, khách sạn mới toanh cũng xây theo kiểu cổ, cổ từ cổng vào đến tận mỗi kết cấu gỗ trong nhà. Bây giờ, Hội An đã mọc nhiều những khách sạn theo phong cách cổ, ít nhất cũng cổ ở cái cổng chào, thể hiện qua những cột gỗ được đánh vẹc-ni cho thẫm màu cùng dàn ngói âm dương mua về từ làng gốm Thanh Hà. Có cái khách sạn 2 mặt tiền, mặt này là nhà cổ… mới xây, còn mặt kia là nhà… bê tông cốt thép!

ketcau
Kết cấu gỗ này trông giống như một phần của ngôi nhà cổ thật, nhưng nhìn cận ảnh, đó là một kết cấu gỗ mới hoàn toàn trong một ngôi nhà giả cổ trên đường Nhị Trưng

Chưa hết, nhà cổ… giả cũng được dựng lên. Hỏi nhà giả cổ ở đâu, người dân nơi này đọc ngay một loạt địa chỉ trên đường Nguyễn Thái Học – có chừng 3 nhà, đường Lê Lợi – 2 nhà, hoặc một ngôi “nhà cổ”… mới toanh trên đường Nhị Trưng, dùng để bán đồ cổ và thủ công mỹ nghệ.

Không được công nhận là “nhà cổ thật”

Trò chuyện với thạc sĩ Trần Ánh – Giám đốc Trung tâm Quản lý Bảo tồn Di tích Hội An – chúng tôi nói nửa đùa nửa thật: “Ở Hội An, cái gì cũng… cổ (?!)”. Thạc sĩ Trần Ánh gật đầu: “Xu hướng cổ hóa có dấu hiệu lan rộng ở Hội An. Điều này cũng đặt ra cho các nhà quản lý những bài toán mới”. Theo thạc sĩ Trần Ánh, nếu xu thế cổ hóa được thể hiện trong những khu phố cổ chính như Trần Phú, Nguyễn Thái Học… thì càng tốt, bởi sẽ hài hòa trong một không gian tổng thể. Ngược lại, nếu “cổ hóa” một ngôi nhà, một hàng quán hay một cơ sở kinh doanh… trong một khu phố đầy nhà đúc, hoặc khu đô thị mới thì rõ ràng không thể chấp nhận, bởi nó sẽ tạo ra một sự nham nhở, kệch cỡm, làm mất đi mỹ quan đô thị, mà điều này hiện đang có không ít ở Hội An.

ngayca

Ngay cả những hẻm rêu trên đường Nguyễn Thái Học cũng được “cổ hóa” bằng mái ngói âm dương trát… xi măng!

Chúng tôi được biết, chính quyền thị xã Hội An và các cơ quan chức năng địa phương có chủ trương khuyến khích các hộ tư nhân khi làm nhà, mở cơ sở trong phố cổ nên quay về với kiến trúc truyền thống của Hội An. Đương nhiên, những ngôi nhà “giả cổ” đó không được công nhận là nhà cổ… thật! Hiện trạng thật – giả lẫn lộn trong các ngôi nhà phố cổ tác động thế nào đến tâm lý du khách? Đến nay, chưa có cơ quan nào khảo sát, nghiên cứu và đưa ra đánh giá về điều này. Nhưng theo một cán bộ Sở Du lịch tỉnh Quảng Nam, sẽ có tác động nhất định đến tâm lý du khách. Thuyết phục hơn cả là ý kiến của ông Hồ Việt, trưởng đại diện Tổng cục Du lịch tại miền Trung: “Khách thăm nhà cổ Hội An là muốn thưởng thức, tìm hiểu những giá trị tâm linh tỏa ra từ không gian nhà. Phần hồn của ngôi nhà cổ là ở những cấu kiện gỗ cũ kĩ, những mái ngói âm dương nặng trĩu thời gian. Điều này du khách không thể tìm thấy trong những ngôi nhà… giả cổ”.

Nhà cổ giả “ăn theo” nhà cổ thật!

Có phải “cổ hóa” như thế mới là Hội An? Các nhà chuyên môn, nhà quản lý và ngay cả những chủ sở hữu những căn nhà hay cơ sở giả cổ đều thừa nhận một điều: Xu thế cổ hóa này hoàn toàn không phải với mục đích tạo nên một diện mạo đô thị cổ Hội An đẹp hơn, cổ kính hơn mà trước hết xuất phát từ lợi ích kinh tế. Hấp lực của Hội An là từ nhà cổ… thật, vì thế những ngôi nhà cổ giả mới xây hay những cơ sở kinh doanh được cổ hóa đều muốn dựa vào lợi thế này. Có một điều rất dễ nhận thấy ở Hội An là khi đưa những ngôi nhà cổ (thật) vào khai thác du lịch hay kinh doanh ăn uống, lưu trú thì thu hút đông khách hơn, hiệu quả kinh tế cao hơn. Chính những du khách Tây cũng muốn vào một ngôi nhà cổ 100% để mua đồ lưu niệm hơn là vào một ngôi nhà bê-tông cốt thép, chẳng khác nào một cửa hàng. Vì lẽ đó, “cổ hóa” trở thành phong trào. Tuy nhiên, theo ông Fumio Sato – một nhà nghiên cứu thị trường du lịch người Nhật nhiều lần đến Hội An – lạm dụng điều trên là không nên. “Đừng để cho du khách có cảm giác như bị mắc lừa khi đến thăm một ngôi nhà thật không ra thật, giả không ra giả. Nếu “giả cổ” thành một trào lưu chỉ vì lợi nhuận, điều đó khác nào là sự ăn theo”, ông nói.

Theo nld.com

* MỤC LỤC –  TÀI LIỆU VỀ DI SẢN NHÀ – KIẾN TRÚC CỔ 

Read Full Post »

Nghệ thuật trang trí ghép mảnh (mosaic)

//

Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic
Đơn giản nhưng sang trọng với gạch mosaic

Mosaic có nguồn gốc từ thời Hy Lạp cổ đại với ý nghĩa nguyên thủy là “loại nghệ thuật xứng đáng với trí tưởng tượng bay bổng và lòng kiên trì vô biên”, thuộc loại nghệ thuật có tuổi đời lâu nhất của loài người.Biểu hiện tư duy tiền ngôn ngữ của con người bắt đầu bằng những kí hiệu thị giác chứa đựng và truyền tải ký ức, thông tin trong cộng đồng nguyên thủy. Đồ hoạ và ghép mảnh là hai phương tiện nguyên thuỷ về thông tin và mỹ thuật được con người sử dụng đầu tiên.

Khó có thể xác định được nguồn gốc chính xác của nghệ thuật ghép mảnh, bởi vì ở đâu cũng có nhưng những gì còn lại đến nay ở vùng cận Đông, Bắc Phi và Tây Ban Nha dễ dàng cho người ta thấy nghệ thuật ghép mảnh đã phát triển mạnh và đạt đến tầm cao nghệ thuật cũng như có quy mô áp dụng rộng lớn, phổ cập. Từ chốn dân dã đến nơi sang trọng, toát được cái hồn giản dị hay lộng lẫy thâm nghiêm; từ một vật dụng quen thuộc hằng ngày hay cả một lâu đài tráng lệ… Nghệ thuật ghép mảnh được người Ả-rập phát triển từ thời cổ đại, rồi được đế chế đông La Mã và các Vương quốc Hồi giáo phổ biến và nâng cao. Đạt đến cực điểm là các Thánh đường Hồi giáo ở Istanbul (Byzantin) và Thánh đường Corboda, Hồi cung Alhambra ở Tây Ban Nha.

Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic

Một chút bay bổng và lãng mạn với những viên gạch mosaic đầy màu sắc. Ảnh: Art Glass

Ngày nay, nghệ thuật ghép mảnh đã lan toả khắp mọi nơi, ứng dụng rộng trong nhiều lĩnh vực, nhưng đắc dụng nhất là trang trí nội ngoại thất kiến trúc.

Những đặc tính nổi trội của vật liệu Mosaic như gam màu rộng, bền vững theo thời gian, chuyển tải mọi kỹ thuật thể hiện và nội dung diễn đạt, Mosaic dần thay thế những bề mặt rộng của mặt đứng kiến trúc; làm thành những bức tranh tường lớn trong đô thị, biến những tấm ngăn nội thất bằng bê tông phủ sơn tổng hợp đơn màu thành những tấm ngăn trong nhẹ, lung linh với ánh sáng đa màu, biến những mặt phẳng vô tri, phi hình thành hữu hình mang đầy ý nghĩa thi vị…

Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic

Tinh tế, sắc sảo và phù hợp với những khu vực sang trọng. Ảnh: Art Glass

Vốn được tạo nên từ vô số phần tử nhỏ bé, nghệ thuật ghép mảnh được cảm nhận với một chút liên tưởng tạo hình về đường nét hình khối. Biểu chất thị giác trong suốt, bóng bẩy hay sần sùi thô nhám đều được các phần tử siêu nhỏ đó tạo nên. Điều kỳ diệu là khi ta đặt các hợp thể siêu nhỏ đó với một góc nghiêng rất bé, các mặt phản quang li ti của Mosaic tạo thành các mảng đốm nhỏ lung linh dưới ánh sáng ban ngày hay ánh sáng điện.

Từ kiến trúc cổ đại, kiến trúc Phục hưng, kiến trúc chiết trung hay hiện đại, kiến trúc kỹ thuật cao hay kiến trúc bản địa, kiến trúc hậu hiện đại hay kiến trúc sinh thái… bạn đều có thể tìm thấy nghệ thuật ghép mảnh – mosaic art. Chúng có mặt ở phòng tắm, nhà bếp, trong nền sảnh hay ngoài vườn, trên tường hay phủ cầu thang. Chúng là một thiết bị đô thị hay một điêu khắc trang trí trên quảng trường hay trong công viên và thực tế nhiều kiến trúc sư đã sử dụng các thủ pháp hay công nghệ ghép mảnh, vấn đề là mỗi tác giả có ý thức và ý đồ để biến các thuật pháp và công nghệ đó thành một thao tác nghệ thuật như thế nào.

Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic

Mosaic ở ngoại thất và các công trình công cộng. Ảnh: Art Glass

Nền hè đường đô thị được ghép từ muôn vàn thành tố nhỏ. Tại sao cái bề mặt rộng và dài ấy không thể là một design ghép mảnh mà chỉ đơn thuần là một diện tích để đi bộ? Các mặt tường trong bếp nhà bạn chẳng được ghép được từ hàng trăm viên gạch men, ta có thể thêm vào đó vài phép biến hình của gốm thuỷ tinh hay gốm nghệ thuật để tạo nên cái riêng của bếp. Các bức tường lớn, các phân vị ngang hay đứng, hộp thang… đều có thể là các địa chỉ hấp dẫn của nghệ thuật ghép mảnh…

Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic
Mosaic sử dụng trong nội thất, phổ biến ở nhà bếp và các khu vực phòng tắm. Ảnh: H.TR.

Với lợi thế chịu mài mòn, độ cứng cao, chịu nén tốt, chịu nước, chịu axít, kiềm muối, bền màu không bám bụi, bám rêu và cơ chế tự làm sạch và đặc biệt, với kiến trúc sư, là gam màu rộng thỏa mãn mọi yêu cầu tạo hình của kiến trúc sư. Được chế tạo từ những hạt nhỏ cùng với bảng màu phong phú của mình, mosaic giúp cho các nhà thiết kế tự do sáng tạo mà không phụ thuộc vào các nhà sản xuất vật liệu, còn đơn vị thi công thì dễ dàng trong việc ốp lát các mặt cong, gấp khúc, gồ ghề mà không cần đến các trang thiết bị cắt mài đắt tiền.

Nghe thuat ghep manh trong kien truc Mosaic

Những viên gạch mosaic tạo nên những sắc màu đa dạng. Ảnh: Art Glass

Màu sắc của gạch luôn tươi sáng và bền vĩnh cửu do được tạo thành từ các oxide kim loại trong quá trình nung chảy thủy tinh ở nhiệt độ cao và sự trong trẻo, sâu thẳm của màu sắc cùng với bề mặt bóng bẩy, lung linh đã làm cho vật liệu này trở nên sang trọng đúng như tên gọi của mình.

Theo Artglass


MỤC LỤC – BÍ QUYẾT , Ý TƯỞNG & GỢI Ý TRONG  TTNT


Read Full Post »