Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Năm 3rd, 2009

Tranh vẽ nhân vật của Họa sĩ Trung Quốc đương đại – II

Nhửng bức tranh bên dưới vẽ về các đề tài rất kinh điển như: Mỹ nhân, cát tường, tích thần tài, Chu nguyên Chương, Bát Tiên, Chung Quì, Bách tử Đồ, Trương Phi, Đạt lai lạt ma, Trúc lâm Thất Hiền,… đang được chào bán trên mạng; phân nửa là tranh copy, phần còn lại là original.

 

 

MỤC LỤC – HỘI HỌA & ĐIÊU KHẮC

Read Full Post »

Tranh dân gian Hàng Trống

Xưa kia dòng tranh này sản xuất và bày bán tại các phố Hàng Trống, Hàng Nón, Hàng Hòm, Hàng Quạt thuộc tổng Tiêu Túc (sau đổi là Thuận Mỹ), huyện Thọ Xương (nay là quân Hoàn Kiếm, Hà Nội), nhưng chủ yếu là ở Hàng Trống (xưa là thôn Tự Tháp).

co_ba

Cô Ba (trong đạo Mẫu)

Phường phố này đã từng có tiếng về các ngành nghề thủ công như tranh dân gian, trống tế trống hội, hòm tráp sơn ta, hàng thêu, quạt, nón, cờ phướn, võng lọng… sầm uất quanh năm. Cùng với các hộ dân cư bản địa lâu đời, cũng có nhiều thợ vẽ và thợ khắc tài hoa từ nơi khác đến đây làm thuê cho các chủ xưởng in tranh. Do buôn bán cạnh tranh, thường in kèm tên hiệu như Thanh An, Vĩnh Lợi, Phúc Bình…

Khác với tranh Đông Hồ, kỹ thuật tranh Hàng Trống kết hợp đường nét in đen từ bản khắc gỗ, với việc tô màu phẩm bằng tay, dùng bút mềm quét phẩm nước, luôn luôn tạo được những chuyển sắc đậm nhạt tinh tế. Nhờ vậy, màu sắc rất uyển chuyển, đáp ứng đòi hỏi của khách mua tranh nơi kẻ chợ. Tranh Hàng Trống in trên giấy dó hay giấy báo khổ rộng. Những bộ tứ bình khổ to thường được bồi trên giấy dầy, hai đầu trên dưới lồng xuốt trúc để tiện treo. Cùng với các đề tài phản ánh sinh hoạt thường ngày hay minh họa cổ tích, tranh Hàng Trống nổi trội về thể loại tranh thờ, ảnh hưởng Phật giáo và Đạo giáo, với hình tượng tương đối giản dị mà thể hiện công phu, không bao giờ thiếu sắc thái uy vệ về ý nghĩa.

Việc xuất hiện những tranh Hàng Trống như “Gà đàn”, “Tướng Trấn môn” (“Canh cửa”) tại kinh đô, từ nội phủ cung đình đến nhà thường dân, từng được Hoàng Sĩ Khải, một nhà thơ làm quan thời Mạc (cuối tk.16) nhắc tới. Như vậy, tranh Hàng Trống có lẽ ra đời cùng thời với tranh Đông Hồ, vốn được dòng họ Nguyễn Đăng sản xuất truyền tới hai mươi đời, tức khoảng năm trăm năm.

Trong số bản khắc tranh Hàng Trống còn giữ lại được, có mấy tấm đặc biệt giá trị, lưu tại Bảo tàng Lịch sử ở Hà Nội dưới ký hiệu I.5484 a.b.c. Những tấm gỗ thị dầy dặn này được khắc cả hai mặt, theo đề tài rút từ kinh nhà Phật hay cổ tích Việt Nam, Trung Hoa, kèm cả tuổi tranh “Quý Mùi lục nguyệt khởi Minh Mệnh tứ niên”, tức là 1823 dương lịch. Những tấm ván này được khắc cách đây đã ngót hai trăm năm, nên ta có cơ sở tin rằng dòng trang Hàng Trống xuất hiện còn sớm hơn thế khá nhiều.

tu_thoi
Tứ thời

MỘT DÒNG TRANH DÂN GIAN…

Trong ba dòng tranh dân gian tiêu biểu: tranh điệp Đông Hồ (Bắc Ninh), tranh đỏ Kim Hoàng (Hà Tây) và tranh Hàng Trống thì Hàng Trống là trung tâm làm tranh lớn thứ hai, chỉ sau Đông Hồ. Gọi là tranh Hàng Trống bởi “lò” tranh quy tụ ở phố Hàng Trống, Hà Nội. Từ đây “bắt lửa” sang Hàng Nón, Hàng Hòm, Hàng Quạt. Thế nhưng, dường như thời sầm uất nhất đã xa. Nay, nơi đây chỉ còn sót lại duy nhất nghệ nhân Lê Đình Nghiên ở phố Cửa Đông, Hà Nội.

Muốn tìm lại tranh Hàng Trống phải đến chốn linh thiêng: đền, miếu, điện thờ, hoặc lục tìm trong các bộ sưu tập của tư nhân và các viện bảo tàng Việt Nam cũng như ở nhiều nước. Bức tranh Ngũ hổ được coi là lớn và hầu như còn giữ được vẻ đẹp thuần khiết của phong cách tranh Hàng Trống, hiện còn ở Chùa làng Kim Liên.

ngu_ho-1
Ngũ hổ

Tìm lại bóng dáng tranh xưa

Cả ba dòng tranh dân gian đều sản xuất thủ công, kỹ nghệ cha truyền con nối. Tranh cỡ nhỏ, chủ đề là cuộc sống đời thường, phong tục tập quán: Hứng dừa, Đánh ghen, Tố nữ, Thả diều, Thạch Sanh, Sơn Tinhư Thuỷ Tinh… ở dòng tranh Đông Hồ. Tranh cỡ to lại thiên về thế giới thần bí, sắc màu tôn giáo chủ yếu là tranh thờ: Bạch hổ, Hắc hổ, Ngũ hổ, Đức thánh trần, Bà chúa mẫu… trong tranh Hàng Trống.

Phải chăng nguyên liệu, phong thủy và tính cách con người của mỗi vùng quyết định tính chất, phong cách của sản phẩm nơi ấy? Một nhà nghiên cứu nhận xét người làm tranh Hàng Trống có phong cách, quan niệm và phương pháp khác hẳn tranh Đông Hồ và Kim Hoàng. Tranh Đông Hồ dập theo ba công đoạn: vẽ mẫu, khắc ván và in. In viền nét và in màu đều dùng bản khắc gỗ. Riêng tranh đỏ Kim Hoàng thêm một khâu thứ năm: in viền nét đen một lần nữa, thật đậm và rõ.

Nghệ nhân Lê Đình Nghiên cho biết, tranh Hàng Trống chỉ in nét đen khuôn hình bằng ván khắc, các khâu còn lại đều vờn vẽ bằng tay. Trước hết, nghệ nhân đặt ngửa ván khắc, dùng bàn chải quét đều mực tàu lên mặt ván. Đặt tờ giấy lên mặt ván, dùng xơ mướp xoa đều mặt sau tờ giấy. Bóc giấy ra thì được tờ tranh chưa tô màu. Khi mực in nét khô, dùng bút lông vẽ lần lượt các mảng màu phẳng lên tranh theo bản mẫu. Theo nét vẽ đen viền, người ta vờn thêm một nước màu nhạt, làm nhoà bớt nét, gọi là cản, khiến khối hình trở lên lưu loát, mặt tranh êm dịu như tranh thuỷ mặc.

Trong tranh Hàng Trống, chỉ có khâu in nét hình là làm hàng loạt. Còn khâu tô vẽ màu thì làm từng tranh, có khi sáng tạo thêm so với mẫu, tuỳ theo cây bút và khả năng của người vờn tranh. Một số nghệ nhân còn vẽ thẳng khuôn hình và màu sắc. In nét cong, họ dùng bút lông chấm màu để tô lên từng mảng đậm nhạt.

Nhiều người không dùng đến bản khắc gỗ. Theo thói quen nhà nghề, cầm bút vẽ trực tiếp đường nét lên giấy, rồi tự tô màu cho tới khi bức tranh hoàn chỉnh. Thậm chí, thợ tranh dòng Hàng Trống đôi khi còn vẽ các bức độc bản theo yêu cầu của khách hàng giàu có. Nét riêng của tranh Hàng Trống chính là uyển chuyển hơn, màu sắc dịu hơn. Khách mua tranh Hàng Trống cũng khác. Họ là thị dân, các phường, đền, đình.

tranh_hang_trong-1
Tố nữ

Khơi lại một dòng tranh

Ông Nghiên tuổi Dần, đời thứ ba của một gia đình vốn có truyền thống làm tranh ở làng Bình Vọng, Thường Tín (Hà Tây), nhưng lập nghiệp ở Hàng Trống. Cụ Lê Xuân Quế, ông nội nghệ nhân khi xưa đã làm nghề tranh. Ông bố cũng tiếp nối nghề. Đến đời ông Nghiên, nhà có bảy anh chị em, độc mình ông theo được nghề. “Nhà nước cũng nhìn xa trông rộng. Năm 1972, Bảo tàng mỹ thuật Việt Nam mời tôi tới chỉ độc một yêu cầu: phục chế bức tranh Hàng Trống lưu trữ tại bảo tàng”.

Một mình ông Nghiên sức mấy khơi lại cả một dòng tranh? “Tranh Hàng Trống khổ quá lớn nuốt nhiều chỗ mà lại rẻ nên ít người buôn tranh, nói gì tới người sưu tầm. Còn nữa, làm ra tranh bây giờ đâu còn có chợ tranh mà bán như trước. Gửi bán khó nên ai đặt thì làm” ông Nghiên nói. “Nghề nay có tháng đói dài, có tháng làm không hết việc. Nghề thì quý nhưng công sá một trăm nghìn bạc một bức nên sức nghệ thuật còn rẻ rúng quá” – ông cho biết thêm.

Trước kia, Xunhasaba tìm đầu ra ở các nước Đông Âu, nhận về nhiều hợp đồng. Người làm tranh hứng khởi, trau chuốt nghề và được dịp truyền nghề. Ông Nghiên có hai con trai nhưng theo ông “chưa có cậu nào thích nghề, có lẽ vì kinh tế “. Nay thì số phận tranh dân gian, số phận của các làng nghề truyền thống, nói rộng ra công nghệ truyền thống vẫn đang bị kinh tế thị trường thách thức…

Làm thế nào để tranh Hàng Trống không chỉ có vị trí trong bảo tàng, không chỉ được giới nghiên cứu mỹ thuật và nghệ sỹ đánh giá cao, mà người bình dân cũng được thưởng thức, tham gia gìn giữ cho con cháu? Không thể đợi thẩm mỹ của công chúng lên theo mức sống… Nhiều người nói nên mở lớp truyền nghề duy trì mạch nguồn cho tranh Hàng Trống ở ngay trong Bảo tàng Mỹ thuật. Trời xanh, giấy trắng, mực đen vẫn đổ bóng. Và Lê Đình Nghiên vẫn đang tô tranh Lý Ngư Vọng Nguyệt…

(Theo Cinet)

MỤC LỤC – HỘI HỌA & ĐIÊU KHẮC

Read Full Post »

Hồ Tấn Phan và cổ vật dưới các dòng sông Huế

Đã hơn 30 năm rồi, nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan lặng lẽ và cũng lặng câm theo đuổi ý tưởng sưu tầm đồ gốm dân gian từ đáy các con sông Huế với hy vọng đọc được từ chúng cái gì đó. Cơ duyên lại bắt đầu từ một ngày vợ ông đi đỡ đẻ một ca khó trên chiếc đò lênh đênh trên sông Hương. Sau khi mẹ tròn con vuông, chủ thuyền không biết lấy gì để trả ơn. Bà nhìn thấy mấy cái hủ sành khá đẹp người ta vớt lên từ đáy sông và hỏi xin đem về vài cái. Thế là từ đó ông bắt đầu để ý đến các lọai lu hủ sành sứ người dân vớt lên từ các con sông. Ông linh cảm rằng, ở đáy các con sông Huế đang cất giữ những kho tàng văn hóa vô giá. Bởi hơn ai hết, ông hiểu rất rõ tầm vóc quan trọng của đồ gốm với công việc nghiên cứu lịch sử, văn hóa. Chỗ nào có đồ gốm là chỗ đó xuất hiện giai đọan thời kỳ đồ đá mới. Đồ gốm liên tục hiện diện cho nền văn minh của nhân loại từ xưa cho đến nay, cả trước và sau Công nguyên và vẫn sẽ tiếp tục trường tồn. Nên nhớ một điều rằng, khi chưa có chữ viết thì đồ gốm chính là trang sử. Bởi vì đồ gốm cùng song hành lâu hơn với nhân loại so với nhiều thứ khác, nên hàm lượng nội dung khoa học mà chúng cho thấy rất lớn. Nhìn vào đồ gốm, có thể đọc được những nét văn hóa, lịch sử của nền văn minh các thời tiền sử, sơ sử, thậm chí nó cũng có thể xem là tư liệu và thư tịch cổ…

Bởi vậy, đã hơn 30 năm qua ông lần mò theo các “đồ gốm dân gian” có ở các sông Huế, bởi hai lẽ. Thứ nhất, “đồ gồm dân gian” có ở các sông Huế so với các “đồ gốm quý tộc” nó có hàm lượng nội dung gắn với cộng đồng xã hội nhiều hơn. Nó gắn với số đông cộng đồng người từ khi sinh ra cho đến khi mất đi, gắn với bao sự kiện quan-hôn-tang-tế của đời người. Thứ hai, là bởi ông nghèo, đồng lương hưu của ông chỉ khỏang ngoài 300.000đ/tháng, không đủ cho ông có thể sở hữu những thứ đồ gốm đắt tiền hiểu theo cách nghĩ của đời sống thị trường chung…

hotanphan1

Ông lần mò dọc theo các con sông và nhận thấy kho tàng vô giá dưới đáy sông bao nhiêu năm qua bị phá vỡ một cách rất đáng tiếc. Ban đầu là từ “phong trào” đi vớt phế liệu, người ta lặn xuống sông để vớt phế liệu rồi “trục vớt” luôn cả những chum, hủ, nồi, niêu…bằng đồ gốm nằm ở đáy sông. Ban đầu họ vớt về quăng quất khắp nơi ngoài hàng rào, để lăn lóc ở vỉa hè cho con nít chơi. Về sau, khỏang những năm 80, có một ông lão nọ chiều chiều bày một cái thùng trước Phu Văn Lâu ngồi kiên nhẫn bán vài thứ đồ gốm dân gian cho du khách. Thấy vậy, người ta bắt đầu chú ý vớt nhiều đồ gốm từ dưới sông lên. Nhưng sự tàn phá bắt đầu lại từ khi xuất hiện những cỗ máy khai thác cát sạn trên sông. Những cái máy cẩu xúc ào ạt một lúc hàng khối cát dưới đáy sông, khiến nhiều đồ gốm đang nguyên lành bị bể. Tuy nhiên, chính các cỗ máy này lại là vật dụng đào được nhiều đồ gốm nhất. Vào những năm tháng đó, người ta đào cát sạn lại vớt được đồ gốm cả hàng chục đò, cái nào nguyên để lại bán, cái nào sứt mẻ vứt lại xuống sông. Cũng đã có những người mua cả hàng đò các thứ đồ gốm ấy về để bán lại…Nhìn thấy người ta “khai thác” vô tội vạ mà ông đau lòng, giá như thật sự có một siêu dự án nào đó để trục vớt cho các nhà nghiên cứu tìm hiểu thì hay biết mấy. Nhưng cũng thật khó để mơ ước như vậy, vì để vớt các thứ đồ gốm dưới đáy các con sông Huế như sông Hương, sông Bồ, sông Ô Lâu, cần biết bao nhiêu là công sức, tiền đâu mà trả cho được. Vậy là tuy đau lòng, nhưng ông cũng tự trào mà cho rằng đây là cuộc khảo cổ vô tiền khóang hậu mà ông là người quan tâm gần như là duy nhất. Ông tranh thủ mua được một ít trong số hàng chục, hàng trăm chuyến đò đồ gốm người ta vớt lên từ đáy sông. Cái chuyện ông già Hồ Tấn Phan lẩn thẩn đi mua đồ gốm mà nhiều người vất lăn lóc cũng thật nhiều chuyện đáng nói. Một phần vì ông hết sức yêu quý những người đi vớt, đi mua về cho ông những món đồ gốm; một phần vì người ta quý ông, biết ông mua chỉ để nghiên cứu, lại rất nghèo nên khi vớt được cái gì, mua được cái gì, đều mang đến cho ông. Họ tạo nên một lực lượng “cộng tác viên” hùng hậu mà không phải bất kỳ nhà nghiên cứu nào cũng có được. Mỗi khi cầm lên tay một món đồ gốm nào, ông đều cẩn thận hỏi về việc đồ gốm ấy được vớt lên ở đâu, khúc sông nào và những ngư dân thật thà đều trả lời cho ông đầy đủ. Cũng không phải là ông không gặp lúc bị làm eo, có khi ông rất quý một miếng mẻ sành nhưng đã phải mua cả một đống đồ gốm, lại có khi biết là quá đắt song cũng phải dốc hầu bao ra mua bởi sợ không kịp giữ lại cho mình thì người ta đem đi bán lung tung, mất cả di vật lịch sử thì tiếc…Chao ôi, làm cái nghiệp đọc sử nơi đáy sông như ông, sao mà gian truân thế!

Có gì nơi đáy sông sâu?

Đến nay ông đã có trên 10.000 hiện vật đồ gồm, nguyên có, mẻ có, đủ các thứ, có cái nhiều người đã biết, có cái chưa ai biết…Nếu lập một bảo tàng thì các thứ đồ gốm dân gian của ông đủ sức để thiết lập một bảo tàng. Khi còn sống, Giáo sư Trần Quốc Vượng đã đôi lần ghé lại thăm nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan và đã đánh giá rất cao bộ sưu tập này của ông. Nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn cũng đã phải thốt lên ngạc nhiên khi ông cho xem các loại đồ gốm Chu Đậu nổi tiếng của Việt Nam mà ông có, được vớt lên từ đáy sông Huế. Theo ông, đồ gốm Chu Đậu trên các sông Huế có hàm lượng nội dung rất lớn. Bởi vì, nếu so sánh với các cuộc khai quật trong nước, ngay cả ở Cù Lao Chàm thì chỉ gói gọn là đồ gốm của vài mẻ sản xuất, gói gọn một thời gian nào đó, còn đồ gốm Chu Đậu có ở trên các sông Huế có tính liên tục trong một thời gian dài, có nhiều diện mạo và giá trị khoa học lớn hơn, do chúng từng góp mặt vào cuộc sống dân gian liên tục hàng ngàn năm, mang hàm lượng nhân văn cao.

Theo nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan, gốm Việt có trên các sông Huế có cả đồ gốm từ thời Đông Sơn cho đến Lý ,Trần, Lê. Trong thời kỳ theo gót Huyền Trân Công Chúa đi mở đất phương Nam, người Việt không quên mang theo những vật dụng vốn mang đậm truyền thống văn hóa Việt của mình. Và cũng dưới đáy các sông Huế, cũng có rất nhiều di chỉ của nền văn hóa Sa Hùynh, các đồ gốm của văn hóa Chăm pa. Thời gian gần đây, dân Huế bắt đầu quan tâm nhiều đến đồ cổ, hình thành nên xu hướng chơi đồ sứ ký kiểu. Song sứ ký kiểu suy cho cùng cũng chỉ là gốm sứ do Trung Quốc sản xuất và chỉ mới có ở triều Nguyễn, tức cách đây chỉ hơn 100 năm, nằm ở giai đọan đồ gốm của Trung Quốc đang thóai trào, với lại đồ sứ ký kiểu cũng chỉ do vua quan sử dụng. Trong lúc đó, đồ Chăm pa, đồ gốm Việt có ở trong các sông Huế lại đa chủng loại, có niên đại rất cao, có cái hàng ngàn năm và đã qua bàn tay sử dụng của đông đảo nhân dân. Nói nôm na, khi người Việt Nam tiến, đã mang theo các vật dụng, các của gia bảo và chúng cũng có tuổi vài trăm năm trước đó, còn từ khi người Việt có mặt ở châu Ô, châu Lý đến nay cũng đã 700 năm rồi…

hotanphan

Thế nhưng trong bộ sưu tập của nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan cũng có rất nhiều thứ rất hiếm, thậm chí có thứ chưa ai có. Ông đưa cho tôi xem một chiếc bình gốm cổ có 2 cái lỗ nhỏ. Ông kể ban đầu ông suy nghĩ mãi không biết nó là cái gì. Sau đọc tạp chí Xưa Nay số 211 phát hành tháng 5.2004, bài “Di tích Kim Lan làng gốm Bát Tràng xưa” của Nguyễn Văn Đòan có in hình chiếc Ống nhổ thời Trần khai quật từ di tích Kim Lan (Gia Lâm-Hà Nội) ông mới biết đo slà cái ống nhổ, điều thú vị là cái ống nhổ của ông còn nguyên vẹn hơn cái đã được khai quật tại Kim Lan. Có một chuyện thú vị khác, trong cuốn Cơ sở Khảo cổ học của Trần Quốc Vượng, Hà Văn Tấn, Diệp Đình Hoa (NXB Đại học và THCN, Hà Nội 1978) trang 298 có giới thiệu ảnh một chiếc bình gốm Đông Sơn do Viện Khảo cổ học cung cấp, ông xem ra thì ông cũng có một cái hình thù giống như vậy, song theo ông, cái của ông lại thuộc về văn hóa Sa Hùynh và ông lý giải, đây là hiện tượng “đồng quy văn hóa” vô cùng kỳ thú…Có khá nhiều bộ sưu tập quý như vậy trong “kho tàng” của nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan, chẳng hạn bộ bình vôi có hàng trăm loại; bộ nồi tiêu biểu cho thời kỳ Sa Hùynh, tiền Chàm, sơ sử Huế; bộ ấm đất chưa xác định của Chăm pa hay Việt…Còn lu, ghè, hủ…thì vô số…

Đọc thấy gì từ các “trang thư tịch gốm”?

Nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan Nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan cho biết ông chỉ mới dừng ở bước sưu tầm các hiện vật gốm dưới đáy các con sông Huế, chưa hệ thống được một cách khoa học, bởi vậy ông chưa có thể nói được gì nhiều. Tuy nhiên, có một số nhận xét ban đầu cũng rất dễ thấy rõ từ các đồ gốm ông sưu tập được từ đáy sông Huế. Thứ nhất, địa bàn Huế cũng là nơi có nền văn hóa Sa Hùynh rất dày, không như quan niệm xưa nay cho rằng ở vùng Huế có mà ít so với vùng phía Nam Trung Bộ. Thứ hai, những hiện vật về đồ gốm có thể giúp tìm hiểu rõ hơn về văn hóa Chăm pa trước khi người Việt vào chứ không chỉ căn cứ vào kiến trúc Chăm pa, điêu khắc Chăm pa như lâu nay thường làm. Theo các đồ gốm hiện có, ông đã dần nghiên cứu xem phong tục tập quán của người Chăm pa xưa như thế nào? Từ cách họ ăn uống đến giao tế xã hội. Cũng có thể từ các hiện vật gốm, đọc được những trang sử đầu tiên, lúc người Việt Nam tiến vào vùng Huế. Ví dụ bình vôi gắn liền với tục ăn cau trầu theo người Việt vào đây (hiện ông có trên 1000 chiếc bình vôi các loại), thể hiện khá rõ các tập tục tế tự, việc làng việc nước, giao tế xã hội…Thứ ba, đến nay, chưa thấy các con sông ở các tỉnh Quảng Nam, Quảng Trị, Quảng Bình…xuất hiện các loại đồ gốm dày đặc như các con sông ở Huế, từ đó có thể thấy rằng, từ thời kỳ Chăm pa cho đến nay, vùng Huế luôn là một trung tâm văn hóa. Bởi chỉ có một trung tâm kinh tế văn hóa mới tập trung đông người, giao thương buôn bán  trong đó có đường thủy phát triển…Còn vì sao các đồ gốm ấy lại nằm dưới đáy sông? Có thể thử lý giải là vì thuyền bè chở đồ gốm chìm trên sông, lụt lội các loại bình trôi theo dòng nước ra sông, và tập quán dân Huế xưa nay cái gì bể vỡ cũng đem ra đôi ngoài sông…

Chỉ chừng đó thôi, đã thấy “những trang thư tịch bằng gốm” của nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan là đồ sộ và quý giá biết nhường nào. Ông đang mơ ước đến một chuyến đi thăm tất cả các bảo tàng cổ vật trong nước, tiếp xúc với các trang thư tịch về khảo cổ để có thể đối chiếu với những gì ông đã đọc. Ông nói bây giờ ông đang đọc lại nhiều sách và đọc cả những hoa văn trên gốm xưa, nhiều khi ông có cảm giác đang bị ma lực thu hút ghê gớm hơn cả những ngày bé thơ xưa đọc chuyện 1001 đêm. Bởi ông vừa đọc, vừa nhìn, liên tưởng đến người xưa đã từng đặt tay lên những đồ gốm cách đây cả ngàn năm, đó quảlà một cảm giác thật tuyệt vời.

Bảy mươi tuổi, ông còn mơ ước một chuyến đi để đọc cho hiểu hơn lịch sử, văn hóa Việt nói chung, vùng Huế nói riêng. Tôi viết những dòng này lúc thời gian đang trôi về những ngày cuối năm Ất Dậu. Thời gian trôi đi nhanh quá, liệu con người có vóc dáng gầy gò ấy có kịp làm tất cả để hậu thế còn có cơ hội để hiểu hơn lịch sử cha ông? Lòng tự nhiên mong sao nay mai, ông có những chuyến đi chân cứng đá mềm…

theo Hội đồng hương Huế

MỤC LỤC  –  GỐM SỨ CỔ TRUYỀN VN


Read Full Post »

Tranh hoạt hình của Hitler

Hakvaag – Giám đốc Viện Bảo tàng Chiến tranh tại Bắc Na Uy – cho biết vừa tìm thấy các bức vẽ được giấu trong một bức tranh có ký tên A. Hitler ông mua tại một buổi đấu giá tại Đức.

cartoon03

Hakvaag tìm được 3 bức vẽ màu các chú lùn trong bộ phim hoạt hình Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn của hãng Walt Disney sản xuất năm 1937, trên có ký A.H và một bức vẽ chì không ký tên hình chú bé mũi dài Pinocchio, một nhân vật hoạt hình khác của Disney.

Hakvaag đã kiểm tra các bức hoạt họa và cho rằng chúng được vẽ từ năm 1940.

Hiện tại, vẫn chưa có bất cứ thông tin gì chứng nhận các bức vẽ kia là tác phẩm của Hitler, người từng là một nghệ sỹ trước khi dấn thân vào con đường chính trị.

cartoon01

Năm 20 tuổi, Hitler từng kiếm sống chật vật tại Viena bằng cách vẽ lại khung cảnh trong các tấm bưu thiếp, đem bán cho lái buôn và khách du lịch. Sau đó trong Thế chiến thứ I, Hitler tiếp tục công việc của người họa sỹ chuyên vẽ hoạt họa và tranh hướng dẫn cho tờ báo của quân đội Đức.

Năm 1983, tờ Stern của Đức từng xuất bản một số đoạn trích từ nhật ký của Hitler, tuy nhiên sau đó, chúng đã bị chứng mình là đồ giả mạo.

cartoon02

“Tôi chắc chắn 100% đây là những bức vẽ của Hitler… Nếu ai đó muốn làm giả, hẳn đã không giấu kỹ nó sau bức tranh, nơi chúng có thể vĩnh viễn bị lãng quên” Hakvaag quả quyết sau khi mua món đồ đấu giá hy hữu chỉ có 300 USD.

Theo ông, những từ viết tắt trên hình vẽ và chữ ký trong bức tranh hoàn toàn trùng khớp với các bản sao chữ viết tay của Hitler.

“Hitler có một bản sao của phim hoạt hình Nàng Bạch Tuyết. Ông ta coi đó là một trong những bộ phim hay nhất” – Hakvaag nói về bộ phim hoạt hình được chuyển thể từ truyện cổ tích Đức.

Theo Javno.com

MỤC LỤC – HỘI HỌA & ĐIÊU KHẮC


Read Full Post »

103 nhân vật lịch sử nổi tiếng thế giới trên một bức họa
Một bức tranh sơn dầu vẽ 103 nhân vật lịch sử nổi tiếng thế giới từ nhiều lĩnh vực khác nhau như Leonardo da Vinci, Pablo Picasso, Abraham Lincoln, Mẹ Teresa, Vladimir Putin, Marilyn Monroe… đang trở nên nổi tiếng trên internet.
103nhanvat19391
Toàn cảnh bức tranh kỳ lạ.
Bức tranh bí ẩn cao 2,6m, rộng 6m cũng bao gồm những di sản văn hóa nổi tiếng thế giới như Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc, Kim tự tháp của Ai Cập, bãi đá Stonehenge của Anh. Hiện chưa rõ ai là tác giả của bức hoạ này.

Trong tranh, nhà lãnh đạo Xô viết Josef Stalin và danh họa Leonardo da Vinci đang chuyện trò say sưa. Cựu Tổng thống Nga Vladimir Putin đang ngồi bên cạnh nhà cựu vô địch quyền Anh Mike Tyson, còn cựu Thủ tướng Anh Margaret Thatcher đeo túi xách trông có vẻ lạnh lùng.

Nhiều nhân vật trong tranh là người Trung Quốc. Cựu Chủ tịch Mao Trạch Đông như đang hút thuốc cạnh bàn tròn ở trung tâm với cựu Thủ tướng Chu Ân Lai. Hoàng đế Mông Cổ Thành Cát Tư Hãn đang cưỡi ngựa ngược chiều với Napoleon. Nhà thơ cổ của Trung Quốc Lý Bạch có vẻ như say rượu đang nằm dài trên ghế, trước mặt là cốc rượu và chiếc máy chữ ở trên bàn.

103nhanvat19392
Cựu Tổng thống Mỹ Bush “con”, Thái tử Charles của nước Anh rất dễ nhận ra trong tranh.
Cộng đồng internet đã xôn xao với những cuộc thi nhằm xác định tất cả các nhân vật góp mặt trong bức tranh, từ những người dễ nhận ra như Gandhi đến các nhân vật ít được biết tới hơn như Liu Xiang, vận động viên chạy vượt rào của Trung Quốc, người đã khập khiễng rời sân vận động quốc gia ở thủ đô Bắc Kinh vì chấn thương tại Olympic mùa hè năm ngoái.Ngoài bí ẩn về tác giả, một điều bí ẩn nữa là nguồn gốc của bức tranh, có vẻ như được lấy cảm hứng từ bức họa thời Phục hưng của Raphael mang tên “The School of Athens”.Trong khi các nhân vật trong bức họa của Raphael đều là các triết gia cổ đại thì mối liên hệ giữa các nhân vật trong bức tranh sơn dầu này có vẻ không nhiều. Bức hoạ có chỗ cho các nhân vật lịch sử như Napoleon cũng như cũng có những tên tuổi nổi tiếng của thời hiện đại như Bill Gates.

Nhưng những nhà quan sát kỹ lưỡng đã phát hiện ra các manh mối về nguồn gốc của bức tranh nhờ vào những nhân vật được phác hoạ trong tranh.

103nhanvat19393
Nhiều nhân vật – trong đó có các lãnh đạo và các nhà thơ Trung Quốc – không mấy nổi tiếng ở ngoài châu Á. Nhiều khả năng, hoạ sĩ vẽ bức tranh là người Trung Quốc bởi sự xuất hiện của Juan Antonio Samaranch, cựu chủ tịch Uỷ ban Olympic quốc tế, vốn được biết đến là người đã “thưởng” cho Bắc Kinh thế vận hội năm 2008.

Một manh mối khác là từ ba người đàn ông không tiếng tăm và mặc trang phục hiện đại đang quan sát  khung cảnh từ phía sau một bức tường ở góc trên bên phải bức tranh. Cư dân mạng đã phát hiện ra rằng ba người này là các họa sĩ Đài Loan/Trung Quốc tên là Dudu, Li Tiezi, và Zhang An.

Hồi năm 2006, 3 hoạ sĩ này đã vẽ nên một bức tranh sơn dầu có tên là “Discussing the Divine Comedy with Dante” (Tranh luận về vở hài kịch thánh với Dante), mặc dù bức tranh mới được quan tâm trên internet trong vài tuần gần đây.

Minh Trí
Theo Telegraph

MỤC LỤC – HỘI HỌA & ĐIÊU KHẮC


Read Full Post »

Bảng tóm tắc lịch sử phát triển đồ gốm Việt Nam

 

Bảng tóm tắc lịch sử phát triển đồ gốm Việt Nam (download)

lichsudogom

Các bài đã đăng :

MỤC LỤC  –  GỐM SỨ CỔ TRUYỀN VN


Read Full Post »

Người ta làm ra đĩa, tách trắng là … để cho bạn sáng tác

Người ta làm ra đĩa, tách trắng là … để cho bạn sáng tác những tác phẩm nghệ thuật của riêng bạn, tự tạo những điểm nhấn trang trí độc đáo không thể nhầm lẫn ( không đụng hàng!) khi khéo léo trưng bày trong ngôi nhà yêu mến của mình. Bên dưới là một số hình ảnh đồ gốm sứ trắng rất dễ mua được cách điệu bằng những trang trí đơn giản và trở thành ” lovely and beautiful ornates”.

Với một cọ nhỏ và sơn thích hợp và không cần phải có kỷ năng họa sĩ được đào luyện bạn vẫn có thể tự tin là làm được sau vài lần vẽ nháp trên giấy. Bạn lười vẽ ư ? Rất đơn giản các decan dán trang trí xe, điện thoại di động đã có bán sẵn, hoặc bạn yêu cầu thiết kế vi tính hình, chử  riêng phù hợp kích cở cho bạn. Bạn có nhớ có một thời áo dài được vẽ phun sơn là mode không? Kỷ thuật xịt sơn cũng có thể áp dụng với dụng cụ chỉ là một xy-lanh nhựa và kim lớn rẻ tiền,…

Trên chỉ là một số gợi ý, tất nhiên các bạn còn có những sáng kiến khác độc đáo của riêng mình.

 

MỤC LỤC – BÍ QUYẾT , Ý TƯỞNG & GỢI Ý TRONG  TTNT


Read Full Post »