Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba 11th, 2009

GƯƠNG V, MÈO MUN VÀ NHIỀU ĐIỀU TỐT LÀNH

learnenglish-central-stories-superstition-330x220

Truyện ngắn viết bởi Chris Rose

Nikos là một người bình thường. Không có điều gì đặc biệt tốt từng xảy ra cho anh lẫn không có điều gì đặc biệt xấu từng xảy ra cho anh. Anh ta trải qua cuộc đời mình chấp nhận sự hòa trộn của việc xấu và việc tốt xảy đến cũng như mọi người. Anh ta chưa bao giờ tìm kiếm bất kỳ lời giải thích hay lý do tại sao các sự việc lại xảy ra như chúng đã diễn biến.

Tuy nhiên, có một điều Nikos hoàn toàn không tin đó là việc mê tín. Anh ta không dành thời gian cho chuyện mê tín, không một chút thời gian nào. Nikos nghĩ mình là một người đàn ông rất lý trí, một người không tin vào vận may hay vận rủi của mình bằng cách nào đó lại bị thay đổi bởi các con mèo mun, việc đi bộ bên dưới những cái thang, làm đổ muối hay bật mở ô dù trong nhà.

Nikos dành nhiều thời gian mình có trong một quán nhỏ gần nhà. Trong quán anh thường uống cà phê và trò chuyện cùng bạn bè. Đôi khi bạn anh chơi đổ xúc sắc hay chơi bài, có khi họ chơi ăn tiền. Vài người trong số họ đánh cược ngựa đua hay kết quả các trận bóng đá, nhưng Nikos không bao giờ tham gia. Anh ta không biết nhiều về thể thao vì vậy anh không nghĩ mình có thể tiên đoán được người thắng cuộc, và anh cũng hoàn toàn không tin vào dịp may hoặc mê tín như những người bạn của anh.

Một bữa sáng nọ, Nikos thức dậy và bước vào phòng tắm. Anh ta bắt đầu cạo râu, như vẫn làm mỗi buổi sáng, nhưng trong lúc đang cạo râu anh ta để ý thấy rằng tấm gương soi trong phòng tắm không được ngay ngắn lắm. Anh ta cố dịch nó sang một bên, để trông thẳng hơn, nhưng ngay khi anh chạm vào, chiếc gương rời khỏi tường, rơi đập vào nền và vỡ nát. Nó vỡ thành hàng nghìn mảnh. Nikos biết một số người nghĩ rằng điều này là thiếu may mắn. “Bảy năm vận rủi.” họ nói, khi một tấm gương bị vỡ, nhưng Nikos không mê tín. Nikos không mê tín một chút nào cả. Anh ta không quan tâm, anh ta nghĩ mê tín là vô nghĩa. Anh ta nhặt chiếc gương lên, bỏ nó vào thùng rác và kết thúc việc cạo râu mà không có gương soi.

Sau đó Nikos đi vào nhà bếp và tự làm cho mình một cái bánh sandwich để mang theo đi làm cho bữa trưa. Anh ta cắt miếng bánh làm đôi, bỏ một ít phô mai vào và nghĩ có lẽ anh cần thêm một ít muối. Khi anh lấy lọ muối, nó vuột khỏi tay anh rơi xuống sàn và vỡ. Muối vương vãi khắp nơi. Nikos biết một số người nghĩ rằng điều này được cho là mang lại vận rủi. Nhưng Nikos không lo lắng, anh ta không tin vào những chuyện mê tín.

Anh ta rời khỏi nhà đi làm. Trên đường tới nơi làm việc, anh bắt gặp một con mèo mun thấy anh ta và vụt bỏ chạy. Anh ta không quan tâm, anh không mê tín. Một vài người thợ xây đang làm việc tại một căn nhà trên phố của anh. Có một cái thang bắt dọc theo vỉa hè. Nikos nghĩ đến việc đi vòng qua cái thang, nhưng anh ta không quan tâm, anh ta không mê tín và không tin vào những chuyện mê tín do đó anh ta đã đi bộ qua ngay bên dưới cái thang.

Mặc dù nikos không mê tín anh ta vẫn nghĩ một việc xấu nào đó chắc sẽ xảy ra cho anh ngày hôm nay. Anh đã làm vỡ một cái gương, làm đổ muối, đi bộ bên dưới một cái thang và thấy một con mèo đen bỏ chạy khỏi anh. Anh ta kể cho mọi người nơi làm việc về mọi việc đã xảy ra. “Một điều xấu nào đó nhất định sẽ xảy ra cho anh ngày hôm nay!” tất cả bọn họ đều nói. Nhưng không có gì xấu xảy ra cho anh.

Chiều hôm ấy như thường lệ anh ra quán. Anh kể với tất cả những người bạn anh ta rằng anh đã làm vỡ một cái gương, làm đổ muối, đi bộ bên dưới một cái thang và thấy một con mèo đen bỏ chạy khỏi anh. Mọi người bạn trong quán đều lảng xa anh. “Một điều xấu nào đó nhất định sẽ xảy ra cho hắn!”, tất cả bạn anh đều nói, “và chúng ta không muốn ở gần hắn khi chuyện xảy ra.”

Nhưng không có chuyện xấu nào diễn ra cho Nikos suốt buổi chiều hôm đó. Anh ta đã ngồi ở đó như thường ngày và mọi việc vẫn bình thường. Nikos vẫn đang chờ đợi một điều xấu nào đó sẽ xảy ra, nhưng không thấy.

“Nikos, hãy đến chơi bài với chúng tôi!” một người bạn của anh đùa cợt, “ tao chắc là người thắng rồi!”. Nikos thường không chơi bài, nhưng hôm nay anh ta quyết định chơi. Bạn anh ta đặt một số tiền lớn trên bàn, hắn nghĩ Nikos sẽ thua. Nhưng sự việc không diễn ra như vậy.

Nikos đã thắng. Rồi anh chơi thêm một ván nữa và anh cũng thắng nốt. Và rồi một người rủ anh chơi đổ xúc sắc, Nikos cũng thắng trò đó. Nikos đã được khá nhiều tiền. “Tiếp tục đi Nikos,” những người bạn của anh hò reo, “hãy dùng hết số tiền bạn đã thắng mua vé xổ số đi!” Nikos đã sử dụng hết số tiền anh thắng cho những tờ vé số. Hôm sau là ngày mở xổ số.

Ngày hôm sau, sau giờ làm việc, Nikos lại ra quán. Mọi người đang xem rút kết quả xổ số trên TV. Con số đầu tiên xuất hiện cho giải ba. Nó là số của Nikos. Và rồi con số thứ hai cho giải nhì. Nó là số của một trong những tờ vé số của Nikos. Rồi thì giải nhất, nó cũng là số của Nikos. Anh ta đã trúng cả ba giải vé số lớn.

Thật không thể tưởng tượng nổi. Dường như là mọi việc mà người ta nghĩ mang lại vận rủi đều thật ra mang lại vận may cho Nikos.

Ngày hôm sau, Nikos mua một cuốn sách viết về tất cả những chuyện mê tín trên khắp thế giới. khi anh đọc xong cuốn sách anh đã quyết định làm tất cả mọi điều mà được cho sẽ mang lại vận rủi. Anh ta vẫn bỏ lại những chai dùng hết trên bàn. Anh ta yêu cầu vợ cắt tóc mình. Anh ta nhận một hộp dao quà tặng. Anh ta ngủ đưa chân hướng ra cửa ra vào. Anh ta ngồi ở vị trí góc bàn. Anh ta đặt đèn cầy đối diện gương soi. Anh ta luôn luôn để nón trên giường ngủ. Anh ta luôn luôn để bóp ví của anh ta trên giường ngủ. Anh ta mua hàng đủ số sáu hoặc mười ba. Anh ta băng qua người khác khi lên cầu thang. Anh ta vừa bước lên thuyền vừa huýt sáo. Và với tất cả việc đã làm càng ngày anh càng may mắn hơn. Anh trúng xổ số một lần nữa. Anh thắng bài và trò đổ xúc sắc ở quán mỗi buổi chiều. Sự việc ngày càng điên khùng. Anh ta mua một con mèo mun như nuôi thú cưng. Anh ta làm vỡ thêm vài tấm gương nữa một cách có chủ đích. Anh ta không nhìn vào mắt người ta khi họ dở mắt kiếng lên nhìn anh. Anh ta đặt các ổ bánh mì lộn ngược trên bàn. Anh ta làm đổ muối. Anh ta làm đổ dầu ô liu. Anh ta làm đổ rượu vang.

Anh ta càng làm những việc mê tín, anh ta lại càng may mắn hơn. Anh ta bước vào quán và nói với các bạn anh điều anh nghĩ. “Các bạn thấy đó”, anh bảo họ, “Tôi đã đúng với tất cả, sự mê tín là vô nghĩa! tôi càng làm nhiều việc để phá vỡ những chuyện mê tín nực cười thì tôi càng may mắn hơn!”

“Nhưng mà này Nikos”, một người bạn của anh đáp lại, “ Bộ anh không thấy anh cũng mê tín như chúng tôi sao? Anh quá cẩn thận để phá vỡ những chuyện mê tín, và điều này mang lại cho anh sự may mắn. Nhưng anh chỉ may mắn khi anh làm những việc này, sự không lòng tin của anh thật ra cũng là một dạng của lòng tin!”

Nikos suy nghĩ kỹ về điều bạn anh nói. Anh ta phải thừa nhận rằng điều đó đúng. Anh đã quá cẩn thận trong việc phá bỏ nhưng việc mê tín khi có thể, đến nỗi theo một cách nào đó anh đã tuân theo những chuyện gọi là mê tín.

Ngày hôm sau, anh đã dừng việc làm đổ muối, xua đuổi những con mèo đen, mở ô dù trong nhà, làm vỡ gương. Anh cũng ngưng trúng xổ số, anh bắt đầu thua đánh bài hay đổ xúc sắc.

Một lần nữa anh trở lại con người bình thường. Đôi khi anh may mắn, đôi khi anh không. Anh không còn tin vào những câu chuyện mê tín nữa.

“Nikos” Bạn anh nói với anh “ Chính niềm tin vào bản thân đã giúp anh may mắn, chính sự tự tin của anh đã giúp anh chứ không phải chuyện siêu nhiên.” Nikos đã nghe theo bạn và nghĩ rằng anh ta đúng. Nhưng cho dù vẫn nghĩ mình là con người phán đoán bằng lý trí, Nikos vẫn cứ tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu anh không làm vỡ tấm gương đó…

Hết

Khanhhoathuynga dịch.

 

*MỤC LỤC – GIẢI TRÍ – THƯ GIÃN


Advertisements

Read Full Post »

Sự hấp dẫn của người đàn ông đáng chán nhất thế giới

learnenglish-central-stories-interesting-boring-330x220

Chuyện phiếm viết bởi Chris Rose

Người ta thường bảo Thierry Boyle là người đàn ông đáng chán nhất thế giới. Thierry không hiểu tại sao họ nghĩ mình là người nhàm chán như vậy. Thierry nghĩ rằng mình hoàn toàn đáng hấp dẫn. Trước hết anh ta đã sưu tập tem, còn có gì hấp dẫn bằng tem thư? Sự thật là anh ta chẳng hề có thú vui giải trí hay chú tâm vào điều gì khác, nhưng điều đó không làm Thierry phải quan ngại. Trên hết anh có việc làm, anh ta đã có một việc làm rất thích thú. Ít nhất thì Thierry đã nghĩ đó là việc làm hay ho. Mọi người khác bảo rằng việc làm của anh là tẻ nhạt. Nhưng anh là một kế toán viên! Tại sao người ta lại nghĩ nghề kế toán lại là nghề tẻ nhạt? Thierry nghĩ. Thierry đã cho rằng kế toán là công việc hấp dẫn. Hàng ngày , anh ta đến văn phòng bật máy vi tính và dùng bảy tiếng rưỡi đồng hồ cho việc nhìn vào các bảng biểu và di chuyển những con số xung quanh chúng. Còn có gì hay ho hơn công việc này?

Nhưng Thierry không thấy vui. Anh ta không hạnh phúc vì người ta nghĩ rằng anh ta là con người nhàm chán. Anh ta không muốn là một người tẻ nhạt. Anh ta muốn người khác nghĩ anh ta là người rất hấp dẫn. Anh đã cố gắng nói chuyện với mọi người về bộ sưu tầm tem của mình. Nhưng mỗi lần anh ta nói về bộ sưu tập tem của mình anh lại thấy người ta lại chán nghe. Bởi vì người ta tỏ vẻ nhàm chán khi anh nói về bộ sưu tập tem của mình thay vào đó anh nói về công việc của mình. Anh ta nghĩ mọi người sẻ cảm thấy rất thích thú khi anh nói về công việc của mình. Nhưng không, người ta cho rằng công việc của anh ta lại còn chán hơn cả bộ sưu tập tem. Đôi khi , người ta còn ngủ cả khi anh nói chuyện nữa.

Thierry đã nghĩ cách làm bản thân hấp dẫn hơn. Anh ta quyết định anh phải nổi tiếng về một chuyện nào đó. Anh ta suy nghĩ về bộ tem của mình và quyết định có lẽ bộ sưu tập tem có thể làm anh ta nổi tiếng. Có lẽ anh đã có một bộ sưu tập tem lớn nhất thế giới, hoặc có lẽ anh đã có một con tem giá trị rất có giá trị. Vâng chính là điều đó, anh ta quyết định.

Anh ta đã viết một lá thư cho một tờ báo địa phương, và hỏi họ rằng họ có muốn đến và viết bài về một người dân địa phương cùng với bộ sưu tầm tem lớn nhất thế giới. Tờ báo địa phương viết trả cho Thierry một lá thư bảo cho anh biết thật ra nữ hoàng Anh đã có bộ sưu tầm tem lớn nhất trên thế giới. Thierry rất buồn khi biết được điều này nhưng anh ta viết thư ngược cho tờ báo kể cho họ rằng anh nghĩ có thể anh sở hữu con tem giá trị nhất trên thế giới. Tờ báo địa phương viết trả cho Thierry một lá thư bảo cho anh biết con tem giá trị nhất trên thế giới trị giá 2.240.000 USD và hỏi có chắc là anh sở hữu nó không. Thierry không dám chắc là anh có nó. Thật ra, anh ta đã biết rõ là anh ta không có. Mặc dầu có lẽ tòan bộ bộ sưu tập chắc cũng rất có giá trị…

“ Nó có đáng giá 10.000.000 USD không?” người làm việc cho tòa sọan báo hỏi khi Thierry gọi đến.

“ erm, không, tôi không nghĩ thế.”

“ Vậy hãy quên đi!” người làm việc cho tòa sọan báo nói.

Thierry nghĩ về những chuyện khác để làm anh ta nổi tiếng. Phải chăng có lẽ anh ta là một kế toán viên giỏi nhất trên thế giới! Đúng rồi chính là điều đó, anh ta quyết định. Anh ta kể lể với một người bạn anh ta là một kế toán viên giỏi nhất trên thế giới. “ Làm sao anh biết được?” bạn anh ta hỏi lại.

“cũng phải thôi” anh ta nghĩ, “tôi có một công việc tốt, tôi thích nó…nó rất cuốn hút…những phiếu tính…những con số…thuế … báo cáo tài chính…” rồi anh thấy bạn anh chuẩn bị ngủ. “ Hmmm” anh ta nghĩ, “có lẽ ta không phải là kế toán viên cuốn hút hay giỏi nhất trên thế giới.”

“ nghe này Thierry” bạn anh nói sau khi tỉnh giấc. “có lẽ anh không có một bộ sưu tập tem lớn nhất hay giá trị nhất trên thế giới. có lẽ anh không là một kế toán viên hay nhất thế giới. Nhưng có một điều – Thierry, anh chắc có lẽ là người đáng chán nhất trên thế giới.”

Vâng, dĩ nhiên, chính là điều đó. Thierry có thể nổi tiếng bởi vì anh ta là người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới. Bây giờ anh mới thấy bạn anh là đúng, rồi anh ta liền gọi điện thoại cho tờ báo một lần nữa.

“Hello!” Anh ta nói. “anh có muốn phỏng vấn một người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới?”

“Người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới…?” Người làm việc cho tòa soạn nói. “À, điều đó hấp dẫn đấy!”

Tuần sau có một tít lớn đăng trên tờ báo “người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới!” Có một bức hình chụp Thierry trong văn phòng. Có một bức hình chụp Thierry cùng với bộ sưu tập tem. Có một cuộc phỏng vấn Thierry và nhiều cuộc phỏng vấn các bạn của anh ta. Những người bạn của anh ta kể rằng họ thường ngủ gật khi Thierry nói chuyện về công việc và bộ sưu tập của anh ta.

Ngày hôm sau các bản tin BBC và CNN đã gọi điện thoại cho Thierry. Họ muốn có những câu chuyện về người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới. “Người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới!” họ nói. “Điều đó nghe thật là hấp dẫn!”

Và rồi, cuối cùng, Thierry đã trở thành Người đàn ông đáng chán nhất trên thế giới chính thức. Các bạn sẽ không tìm thấy tên của anh ta trong sách ghi nhưng kỷ lục Guinness. Bởi vì người ta cho rằng không thể quyết định chính xác mức độ tẻ nhạt của một con người, nhưng đối với Thierry điều đó không thành vấn đề. Bây giờ anh ta đã nổi tiếng và bây giờ anh ta đang chán vì anh ta trở nên hấp dẫn.

Hết.

khanhhoathuynga  dịch.

 

*MỤC LỤC – GIẢI TRÍ – THƯ GIÃN


Read Full Post »

HÌNH THÀNH MỘT BỘ SƯU TẬP

illustrated-2

Tác giả: Catherine Hunt.

Dịch thuật: KH – Thúy Nga

Bất kỳ bộ sưu tập nào cũng phải dựa vào “ love” niềm yêu thích, vì mọi bộ sưu tập có chất lượng đều dựa trên các phẩm chất tuân theo nguyên tắc thẩm mỹ. Không thể có việc sưu tầm nào dựa vào bất kỳ cái gì mà bạn không thích, tác giả luôn luôn khuyên bảo người nghe phải làm theo trái tim và con mắt họ. Nếu bạn làm thế, việc sưu tập của bạn rồi sẽ phát triển cùng với niềm đam mê và sự tinh khôn theo thời gian. Điều này ắt sẽ dẫn đến một bộ sưu tập tuyệt vời và nó cũng sẽ trở thành một cuộc đầu tư tốt. Về mọi mặt sưu tập gốm sứ không phải là việc đầu tư mong manh và nguy hiểm nhưng, cũng như mọi lĩnh vực sưu tầm khác, phải coi chừng đến việc thiếu hụt kiến thức và hàng giả. Hãy mua hàng từ người bán có uy tín và chuyên bán cổ vật phương đông.

KHỞI ĐẦU BỘ SƯU TẬP

Một số nhà sưu tầm trở thành chuyên gia trong lĩnh vực của họ rồi mới khởi sự cho bộ sưu tầm, một số khác trở thành chuyên gia trong khi sưu tập, một số người lại cho phép người khác tư vấn cho họ và một số nữa lại là tổng hợp của những người trên. Nhưng trong mọi thời điểm bạn chỉ nên mua cái bạn biết bạn thích, và không nên mua cái mà bạn “buộc” phải thích hay cái mà bạn nghĩ là “buộc” phải có trong bộ sưu tập của mình. Khi được giới thiệu một món mà có thể giao dịch được hãy chỉ nên mua nếu bạn thực sự thích nó. Chỉ với cách này mới làm cho bộ sưu tập của bạn phản ảnh được tính cách và sở thích con người bạn và tăng thêm giá trị của chính bộ sưu tập.

Mọi nhà sưu tầm đều thưởng thức thú săn tìm một món đồ đặc biệt và cảm giác hồi hộp khi mua nó nhưng điều quan trọng là phải biết giữ kỷ luật. Khi hãy còn là một nhà sưu tầm trẻ, tác giả đã được một nhà buôn đã giải nghệ bảo rằng “ một việc mua hớ năm 1960 sẽ là một việc mua hớ năm 2060” và hãy quay trở về niềm say mê và con mắt của mình để tránh điều đó.

Chất lượng luôn luôn quan trọng trong việc sưu tầm gốm sứ Trung Hoa và là chủ đề trọng tâm. Nếu điều này nghe có vẻ gây nản lòng thì hãy quan sát một nhà buôn. Một nhà buôn tốt luôn có người biết đến và có nhiều khách hàng cùng các cuộc chuyện trò của họ, hãy xem nhà buôn dẫn dắt như thế nào và người khách hàng dẫn dắt nhà buôn như thế nào, và món hàng nào gây hấp dẫn và tìm hiểu nguyên nhân tại sao. Một nhà buôn tốt cũng nhiệt thành với món hàng họ bán và sẽ nói huyên thuyên về món hàng của họ và sẽ giải thích bất kỳ điều gì cho người thật sự quan tâm.

TÌNH TRẠNG, SỰ PHỤC CHẾ VÀ CHẤT LƯỢNG

Cho đến năm 1990, tình trạng và niên kỷ luôn là sự cân nhắc chính yếu khi mua một món hàng. Kể từ cuối thập niên 1990 điều này đã thay đổi cùng với việc mở cửa các thị trường viễn Đông gây ra tình trạng gốm sứ dịu giá đi. Sự ưa thích, việc hiếm hoi và chất lượng đã khiến tiêu chuẩn về tình trạng phải nhường chỗ khi phải cân nhắc. Một nhà sưu tập quen biết với tác giả có một bộ sưu tập đáng ngạc nhiên là ông ta luôn luôn sưu tập những món đồ nứt, mẻ nhưng có một điểm chung là luôn luôn có chất lượng. Ông ấy luôn đùa rằng bộ sưu tập của ông làm ông tốn kém ít nhưng sẽ có giá trị hàng ngàn. Ông ta đã đúng, bộ sưu tập của ông ta ngày nay đáng giá chục hàng ngàn USD và thực sự tốn kém ít khi so sánh với việc đã chi trong quá khứ, nhưng ông ta cũng không còn có thể thêm vào bộ sưu tập của mình hàng hóa mới với phí tổn rẻ như trước. những món hàng với lỗi nứt mảnh như sợi tóc, trầy men hay mẻ nhỏ không ảnh hưởng đến giá nhiều vì lượng hàng với tình trạng như vậy tham gia thị trường ngày càng ít đi. Chất lượng của sản phẩm mới là giá trị nội tại “underlying factor”. Quan điểm của tác giả về tình trạng hư hỏng là “nếu nó đến trong tình trạng hư hỏng thì nó cũng sẽ ra đi trong tình trạng như vậy”.

Phục chế cũng có hai mặt của vấn đề. Các nhà sưu tập đều thích quan điểm “cái bạn thấy là cái bạn có”. Đồ vật được hàn dán lại khi bị bể vỡ nhưng không che dấu vẫn được ưa thích hơn những hư hại được ngụy trang bằng cách phun xịt hay sơn lên. Một ngoại lệ trong lĩnh vực phục chế mà người ta vẫn ưa chuộng là cách “trùng tu chất lượng bảo tàng”, một lĩnh vực sửa chữa nhỏ đầy bí hiểm, nhằm nâng cấp tổng quan hình dáng bên ngoài của đồ vật ví dụ như ở phần vòi hay tay cầm của món đồ. Bất cứ nơi nào nếu có thể được bạn nên mang món hàng ra chỗ nhiều ánh sáng để mức độ hư hại nguyên thủy có thể nhìn thấy được.

CÁC LĨNH VỰC

Khi bạn quyết định sưu tầm, hãy suy nghĩ đến những lĩnh vực mình muốn khởi đầu xuất phát. Nếu bạn dựa vào một vương triều hay một triều đại có lẽ bạn sẽ thấy rất hạn chế cho ngay cả việc bắt đầu. Nó có thể trở nên khó khăn trong việc tìm ra đủ nguồn hàng cung cấp cho việc phát triển bộ sưu tập như những người sưu tầm mới thường mong muốn. Thường thường lấy vạch dừng để xác định thì vẫn dễ dàng hơn ví dụ như tập trung vào chất lượng của mọi đồ vật sản xuất cho tới một vương triều hay một niên đại nào đó. Bằng cách đó bạn sẽ phát triển một bộ sưu tập mặc dù ôm đồm nhưng lại cho phép tích lũy kinh nghiệm và kiến thức trong nhiều lĩnh vực rồi dần dần bạn sẽ bắt gặp chính xác cái bạn muốn cho bộ sưu tập của mình. Không gian cũng là loại vấn đề mà bạn sẽ phải nghĩ đến. Nếu bạn đang thu thập một cách đơn thuần bạn sẽ biết món hàng sẽ trưng bày ở đâu và lớn đến cỡ nào, nhưng nếu bạn đang thu thập nhằm nâng cấp cách bài trí đồ đạc trong nhà hay là thêm vào một bộ sưu tập khác thì phải suy nghĩ thêm đến vấn đề này.

KẾT

Hãy mua hàng từ những nhà buôn chuyên nghiệp chỉ bán cổ vật phương Đông, vì họ thưc sự hiểu lĩnh vực của mình như một chuyên gia, và không lẫn lộn với các lĩnh vực khác, trừ phi bạn chắc chắn về kiến thức của mình. Nếu không có nhà buôn nào là quen thuộc với bạn, thì hãy hỏi nhà tổ chức hội chợ, nếu bạn đang ở hội chợ, hoặc hãy quan sát một nhà buôn và xem xét những khách hàng tiềm năng và người mua hàng phản ứng như thế nào với nhà buôn đó. Một nhà buôn tốt sẽ trở thành chỗ giao dịch đáng tin cậy và là một người bạn.

THÂN THẾ TÁC GIẢ:

Cathy Hunt là chuyên gia cổ vật phương Đông – tốt nghiệp đại học Oxford – hội viên LABADA , thành viên ủy ban giám định gốm sứ TQ tại The N.E.C., các kỳ hội chợ quốc gia và hầu hết các kỳ hội chợ cổ vật Penman.

Read Full Post »

LƯỢC SỬ NGHỀ GỐM TRUNG HOA 3 –

ceramic-pot

TỪ TRIỀU ĐẠI NHÀ ĐƯỜNG ĐẾN CUỐI TRIỀU ĐẠI NHÀ THANH

Như đã nhắc đến trong hai phần trước, sự đóng góp to lớn của những người thợ gốm dưới triều đại nhà Đường (618 – 907 ) là việc dũng cảm sản xuất ra nhưng vật dụng đa màu. Vào đầu triều đại nhà Đường, việc sản xuất “sancai”, hay các tượng gốm ba màu thống trị toàn cảnh sản xuất gốm sứ giai đoạn đó. Tượng gốm thời Đường gồm ba loại chính là tượng hình người, tượng hình thú, các hình tượng canh mộ đa dạng hay vật tùy táng.

Sự thành công của việc sản xuất gốm trong triều đại Tống (960-1279 A.D.) được nhìn nhận là vật dụng phủ men đơn sắc (monochrome). Men đơn sắc ngoạn mục nhất dưới thời nhà Tống là celadon, được gọi bằng nhiều tên khác nhau tùy theo độ sâu đậm nhạt và phong cách (dạng thức đường nứt). Sẽ có bài viết riêng về loại men này.

Việc sản xuất gốm phủ men trắng và xanh lam vào cuối triều đại nhà Nguyên (1280-1367) và bắt đầu triều đại nhà Minh (1368-1643) thông thường có chất lượng xấu, có thể vì thiếu thốn cobalt nhập khẩu trong suốt thời gian bất ổn chính trị. Trong triều đại Yung Lo (1403-1424), cả hai kỹ thuật tạo dáng và phủ men đều được cải tiến và đồ gốm đã có được cốt thân trắng hơn và màu men xanh lam đa dạng hơn hẳn đồ vật dưới thời nhà Nguyên. Màu xanh dưới men của đồ gốm thời kỳ Yung Lo và Shuen Te (1426- 1435) được ghi nhận vì sự phong phú tông màu xanh lam của chúng.

Trong suốt triều đại nhà Minh, rồng và phượng là họa tiết trang trí phổ thông nhất trên đồ gốm. Những bố cục khác như hình thú, hình thực vật và hình người trong vườn hay nội sảnh thường thường được trang trí cho đồ gốm xanh và trắng. Một điều đáng chú ý là sau triều đại Wan Li (1573-1620), rất ít đồ gốm sứ có mang dấu triện của vương triều Minh.

Đồ gốm “wucai” (ngũ sắc) mang đậm tính thời trang ở các giai đoạn triều đại Chia Ching (1522-1566) và Wan Li (1573-1620)rất thường được phủ men dưới những dạng thức đầy màu sắc. Rất thường là những màu sắc hơi quá nặng nề. Những loại màu hay được dùng là đỏ, vàng, xanh lá cây đậm và nhạt, màu tím cà và màu xanh lam dưới men. Trong triều đại nhà Minh, nhiều loại đồ sứ khác nhau đã được trang trí hoa văn ngay trên nền men màu, chúng bao gồm những đồ vật với họa tiết men màu xanh lá cây trên nền men vàng, họa tiết men màu vàng trên nền men xanh lam, họa tiết men màu xanh lá cây trên nền men đỏ, và những cách phối màu khác.

Một loại đồ gốm vẽ men màu khác đáng ghi nhận được sản xuất dưới triều đại Minh là “susancai” hay “ba màu”. Ba màu sắc chính là vàng, xanh lá cây và tím cà. Gốm sứ “ba màu” dưới triều đại Minh xuất hiện ở các vương triều Hsuen Te, Chia Ching và Wan Li.

Đỉnh cao sản xuất gốm sứ được nhìn thấy ở thời kỳ trị vì của Hoàng đế Kang Hsi (1622-1722), Yung Chen (1723-1735) và Chien Lung (1736-1796) của triều đại nhà Thanh, trong suốt thời kỳ này có sự cải tiến trông thấy ở mọi dạng gốm sứ, bao gồm đồ gốm “xanh và trắng”, “polychrome”,đồ gốm “wucai”,…Men bóng được cải tiến ở thời kỳ đầu nhà Thanh được nung ở nhiệt độ cao hơn nên cũng đạt được vẻ đẹp bóng bẩy hơn gốm sứ thời nhà Minh.

antique-porcelain

Việc sản xuất đồ gốm “duocai” (gốm phủ men hai mặt hoặc hai màu men gốm trộn lẫn vào nhau) dưới thời Yung Chen đã đạt được đỉnh cao hòan thiện mới trong cả hai lĩnh vực số lượng và kỹ thuật.

Việc sử dụng bột men màu “ fencai” trong trang trí đồ sứ đưa vào áp dụng đầu tiên dưới thời Kang Hsi, đồ gốm “fencai” đạt đến trình độ thành thục ở kỷ nguyên Yung Chen. Khi các loại bột men màu “ fencai” đã được cải tiến và có các gam màu rộng rãi hơn và mỗi loại lại có thể áp dụng trong các dạng thức tông màu khác nhau, chúng có thể được dùng để miêu tả một số cấu trúc hình ảnh phức tạp cao như của các dạng hoa và thực vật, hình vẽ và ngay cả côn trùng.

Thanh triều là thời kỳ được đặc biệt ghi nhận về sản xuất đồ gốm men màu. Trong lĩnh vực “monochrome”, thợ gốm Thanh triều cũng đã thành công trong việc tái tạo lại hầu hết các màu men nổi tiếng được tìm thấy trên các đồ gốm của các triều đại Tống, Nguyên , và Minh. Thêm vào đó, họ đã sáng tạo một số men màu mới đặc biệt trong số đó là Sang-de-boeuf ( một dạng màu đỏ), màu tím, màu đỏ san hô, màu đen bóng. Cả bốn màu trên được phát minh dưới thời kang Hsi.

Những người thợ gốm thời Yung Chen đã phát minh một màu men đỏ lửa hồng (lujun) được sản xuất khi nung hai lần. Và nhiều loại khác nữa…

dsc_0109

Khi triều đình Minh bị nhà Thanh lật đổ (khoảng năm 1639-1700) và khi triều đình nhà Thanh bị chế độ Cộng Hòa Trung Hoa lật đổ (khoảng năm 1909-1915) thì sự xáo trộn giữa hai thời kỳ này gây hậu quả là việc sụp đổ các lò gốm chính thức được công nhận. Ở nơi xảy ra biến cố, những lò gốm tư nhân được thành lập bởi những người vận hành lò và những nghệ nhân trước kia đã từng làm việc trong các lò gốm hoàng gia. Với tay nghề của họ, họ đã sản xuất ra những đồ sứ chất lượng cao, như ‘những đồ sứ xuất khẩu được làm trong thời kỳ chuyển tiếp Minh sang Thanh’, mà đã dành được sự tán thưởng cao ở thị trường hải ngoại, và các bản mô phỏng xuất sắc các đồ gốm sứ thời kỳ Tống, Nguyên và Thanh được làm ra trong suốt “giai đoạn đầu của nền Cộng Hòa Trung Hoa”, hầu như giống hoàn toàn khi so với tác phẩm nguyên bản.

Khi chiến tranh nổ ra vào năm 1937, châm ngòi bởi sư kiện “Lu Kuo”, Lư Cầu Kiều, mọi lò gốm đều bị đóng cửa. Những người vận hành và nghệ nhân bị phân tán, phần nhiều trong số họ hành trình về phía nam để mưu sinh lập nghiệp. Khi hòa bình trở lại năm 1945, sự ổn định xã hội kéo theo việc tái thiết lại kỹ nghệ gốm sứ. Trong khoảng thời gian kéo dài 50 năm trở lại đây, kỹ nghệ gốm sứ đã lấy lại được sự khải hoàn trước đây và đang hưởng được sự phát triển phồn vinh. Trong hai mươi năm qua, kỹ nghệ gốm sứ đang phát triển với bước tiến nhanh.

Khanhhoathuynga dịch theo Articlebase và Arttique.

MỤC LỤC – SƠ LƯỢC VỀ NGHỀ GỐM TRUNG HOA

MỤC LUC – SƯU TẦM GỐM SỨ TRUNG HOA – KIẾN THỨC

Read Full Post »

LƯỢC SỬ NGHỀ GỐM TRUNG HOA 2 –

tc221

GỐM SỨ BA MÀU THỜI ĐƯỜNG VÀ VIỆC THIẾT LẬP “CON ĐƯỜNG GỐM SỨ”

Dịch thuật : Khanhhoathuynga  từ Articlesbase

tricol1

GỐM SỨ BA MÀU THỜI ĐƯỜNG

Gốm ba màu thời Đường ( Tangsancai – Hán-Việt: Đường Tam Sắc ) là tên được đặt cho loại gốm sứ có phủ ba mầu men được sản xuất dưới triều đại Đường, một loại đồ đất nung ( gốm sành ) được vẽ men dường như là sự trỗi dậy của việc sử dụng men Celadon. Người ta gọi là “tam sắc” vì ba màu men thường đuợc dùng là vàng, xanh lá cây và trắng mặc dù một số mẫu vật vẫn mang hai màu hoặc bốn màu. Được phát triển dựa trên cơ sở gốm men màu nâu và xanh lá cây ở triều đại Hán, nó đại diện cho một đỉnh cao của việc phát triển nghề gốm tại Trung Hoa và cũng nổi tiếng trên thế giới trong thời đại của nó.

Thông thường, Đồ gốm ba màu thời Đường đào thấy được làm là tượng ngựa, lạc đà, tượng nhỏ hình người phụ nữ, vại đầu rồng và tượng nhạc công. Trong số này, tượng các con lạc đà đã đạt được sự ngưỡng mộ cao nhất, trình bày dưới dạng đang chở hàng hóa tơ lụa hoặc đang mang nhạc công trên lưng như thể tái tạo lại hình ảnh sống thật của người dân vùng trung Á vào thời đó đang lầm lũi dọc theo con đường tơ lụa với tiếng nhạc chuông len keng của các con lạc đà. Gốm ba màu thời Đường được phát triển cách đây 1300 năm không chỉ thể hiện được vẻ đẹp dịu dàng và men mịn đầy màu sắc, mà còn thể hiện tính nghệ thuật cao và là báu vật văn hóa Trung Hoa.

Gốm ba màu thời Đường hưng thịnh trong suốt một thời kỳ khá ngắn (thế kỷ thứ tám) của triều đại, vào thời kỳ ấy các đồ vật thuộc loại này thường được các quý tộc dùng vào việc tùy táng, do đó những gì tìm thấy ngày nay rất giới hạn về số lượng và được đánh giá là báu vật quý hiếm, được đánh giá cao nhờ vào màu sắc rực rỡ của chúng. Thật là vui sướng và hạnh phúc biết bao nếu sở hữu được nghệ phẩm kỳ diệu này.

Sản phẩm mô phỏng bắt chước ngày nay sản xuất tại Luoyan, Xi’an ( nơi đầu tiên sx Gốm ba màu thời Đường) và các thành phố TQ khác được mua sưu tầm nhiều làm vật trang trí vì chúng trông gần giống với đồ thật.

tang-tri-colored-pottery

CON ĐƯỜNG GỐM SỨ

“Con đường gốm sứ” (China road) được bắt đầu vào triều đại nhà Đường cuối giai đoạn lịch sử Trung Đại là động mạch giao thương chính giữa Trung Hoa và nước ngoài. Không vận chuyển bằng đường bộ như tơ lụa vì đặc tính của chúng (nặng) gốm sứ chọn lựa sử dụng đường biển làm “cầu nối lục địa Á Âu” thứ hai. Bằng con đường này nhiều loại hàng hóa được phân phối trao đổi chẳng hạn như trà, gia vị, vàng, và bạc …Được đặt tên là “con đường gốm sứ” chủ yếulà vì nguồn gốc định hướng thương mại chính là gốm sứ và một số giao lưu thương mại thực hiện hải trình này cũng được gọi là “con đường tơ lụa hàng hải” (maritime shanglu) – shanglu tiếng Hán là con đường tơ lụa.

Chắc chắn một điều là vào cuối triều đại nhà Đường, bởi vì việc nổi lên đế quốc Thổ nhĩ Kỳ và vài lý do khác, vị thế “con đường tơ lụa bằng đường bộ” đã suy yếu so với trước. “Con đường gốm sứ” xuất phát điểm tại duyên hải đông-nam Trung Hoa đi dọc theo biển Đông TQ – biển NamTQ, đi qua Ấn Độ Dương và biển Ả Rập tới duyên hải Đông Phi hay đi qua Biển Đỏ, Địa trung Hải tới Ai Cập và những nơi khác hoặc trực tiếp từ duyên hải đông-nam Nhật Bản và bắc Triều Tiên. Các biên bản lịch sử nhà Đường ghi chép dưới triều đại Đường có bảy con đường giao lưu ngoại thương chủ yếu là hai con đường: con đường miền tây Anxi và con đường Quãng Đông- Haydi; “con đường tơ lụa bằng đường bộ” và “con đường gốm sứ hàng hải”. Nếu “con đường tơ lụa bằng đường bộ” tới Trung Hoa mang lại sự mộ đạo (tín ngưỡng) thì “con đường gốm sứ” tới Trung Hoa mang về tài sản thương mại to lớn và cũng mở cửa cho xâm lăng thuộc địa. Do vậy vào thế kỷ 16, 17 “con đường gốm sứ” theo một ý nghĩa cũng còn là gieo rắc xâm lăng thuộc địa.

Xin mời xem tiếp  *Lược sử nghề gốm Trung Hoa 3

MỤC LỤC – SƠ LƯỢC VỀ NGHỀ GỐM TRUNG HOA

MỤC LUC – SƯU TẦM GỐM SỨ TRUNG HOA – KIẾN THỨC

Read Full Post »

LƯỢC SỬ NGHỀ GỐM TRUNG HOA 1

celadon2

Dịch thuật : Khanhhoathuynga  từ Articlesbase

Chữ “Tao” ( tiếng Hán chỉ nghề gốm), theo như hình vẽ mô tả của chữ viết cổ giáp cốt văn, hàm ý tả một người ngồi xổm trên mặt đất tay cầm thanh gỗ đang nặn đất xét. Những phát hiện khảo cổ đã chứng minh rất sớm từ thời kỳ đồ đá mới (khỏang 8000 – 2000 BC) người Trung Hoa đã phát minh ra đồ gốm. Sự xuất hiện của sản xuất nông nghiệp vào cuối giai đoạn xã hội nguyên thủy đã mang lại đời sống tương đối ổn định cho tổ tiên của người Trung Hoa, và một cách khách quan đã sản sinh nhu cầu về đồ gốm. Vì vậy để cải thiện chất lượng cuộc sống và làm đời sống họ tiện nghi hơn, dần dần người Trung Hoa đã phát minh ra gốm bằng việc nung đất sét.

Chữ viết trên gốm đầu tiên được phát hiện trên một mảnh gốm còn sót lại từ triều đại nhà Thương là mảnh gốm duy nhất tìm thấy cho đến nay trong khi có nhiều mảnh gốm cổ hơn không có chữ. Với một lịch sử lâu đời của nghề gốm, Trung Hoa đã để lại một di sản gốm sứ to lớn, trong số những kho báu lịch sử này, đồ gốm cổ nhất đã được làm ra vào năm 9000 trước Thiên Chúa giáng sinh ( xác định bằng đồng vị phóng xạ C14 ).

Đồ gốm nguyên thủy được nung đốt ngoài trời, và chúng thường thô và dễ vỡ. Vào khoảng năm 8000 trước Thiên Chúa giáng sinh người ta bắt đầu nung gốm trong lò gốm, bằng phương pháp này đồ gốm được sản xuất không những cứng cáp mà còn đẹp hơn và biến trở thành sản phẩm mỹ thuật.

Trước triều đại nhà Thương (1600-1100 BC), các màu chính của đồ gốm chỉ gồm 3 màu : đỏ, xám, và đen. Về sau dựa trên kỷ thuật phủ men màu, màu sắt của đồ gốm trở nên đa dạng và sáng sủa hơn. Vào đời nhà Đường (618 – 907 ) , đồ sứ, còn được gọi là đồ gốm vẽ hay đồ gốm màu (painted pottery hay colored pottery ) , một loại thủ công mỹ nghệ đời nhà Đường đã được sáng tạo ra , trong số đó gốm sứ ba màu nhà Đường là kiệt tác nổi tiếng tiêu biểu.

Trên nền tảng kỷ thuật gốm trình độ cao tích lũy được trong thời gian lâu dài, Trung Hoa đã sản xuất đồ sứ ra thế giới, và đã trở thành phương tiện trao đổi văn hóa và kinh tế giữa phương Đông và phương Tây, và người ở phương Tây đã gọi đồ sứ là CHINA đặt tên theo đất nước Trung Hoa, nó cũng được gọi để mô tả đất nước Trung Hoa bằng đồ sứ.

Xin mời xem tiếp  *Lược sử nghề gốm Trung Hoa 2

MỤC LỤC – SƠ LƯỢC VỀ NGHỀ GỐM TRUNG HOA

MỤC LUC – SƯU TẦM GỐM SỨ TRUNG HOA – KIẾN THỨC

Read Full Post »

illustrated-1

SƯU TẦM GỐM SỨ CỔ TRUNG HOA – DẪN NHẬP

Tác giả: Jan-Erik Nilsson

Dịch thuật: KH- Thúy Nga

HAI NHÓM CHÍNH: SẢN XUẤT THEO THỊ HIẾU NGƯỜI TQ & SẢN XUẤT DÀNH CHO XUẤT KHẨU.

Một cách tổng quát, phần lớn hàng hóa chất liệu gốm sứ TQ có thể được chia thành hai nhóm chính: SẢN XUẤT CHO THỊ TRƯỜNG TQ & SẢN XUẤT DÀNH CHO XUẤT KHẨU “1. Chinese market porcelain” and “2. Chinese export porcelain”.

1.- GỐM SỨ SX THEO THỊ HIẾU CỦA NGƯỜI TQ:

Thường để chỉ tất cả các hàng gốm sứ đặc biệt sản xuất cho thị trường châu Á và được chia thành:

· Gốm sứ cung đình “Guan yao – Imperial kiln/ware” (ngự dụng)

· Gốm sứ phổ thông “Min yao – peoples ware” (dân dụng)

Cả hai nhóm trên thường được lưu dấu triện ở phần đáy. Trái lại, cổ vật gốm sứ xuất khẩu ít khi có được các dấu triện ở đáy này. Do vậy bạn có thể xem yếu tố dấu triện “base mark” như là yếu tố phân lọai; nếu đồ vật là cổ và có ký hiệu dấu thì rất có thể nó đã được sản xuất cho thị trường châu Á. Đa số cổ vật gốm sứ TQ xuất khẩu sang phương tây đều không ghi dấu triện.

GỐM SỨ CUNG ĐÌNH:

Phân lọai này có nghĩa là “ đồ sứ chỉ đặc biệt sản xuất cho hòang đế TQ và nội cung sử dụng”. nếu bỏ qua niên đại và chỉ chú tâm đến chất liệu trắng và rắn như đá mà người phương tây gọi là porcelain thì đồ sứ đầu tiên này đã được sản xuất từ triều đại nhà Nguyên ở một xưởng gốm hòang gia tại Jingdezhen (Cảnh Đức trấn) . Từ ấy trở đi trong suốt các triều đại Minh và Thanh , đồ sứ cung đình đã được đặt sản xuất biệt lập tại xưởng gốm hòang gia này tọa lạc ở Zhushan (Pearl Hill) trong vùng Jingdezhen, thuộc tỉnh Giang Tây nơi mà cho đến ngày nay nền công nghiệp gốm sứ vẫn họat động với hết chức năng của nó.

Khi nói về đồ sứ nhà Minh “Ming porcelain” như là mặt hàng rất đẹp và đắt tiền vì trong tư tưởng chúng ta nghĩ về đồ sứ cung đình nhà Minh “Imperial Ming porcelain – Ming Guan yao” như trên. Đây cũng là điểm mà phần lớn các nhà sưu tập lầm lẫn vì có rất nhiều đồ sứ có tuổi niên đại nhà Minh nhưng chẳng có gì là cung đình “imperial” nhà Minh cả. Như một định luật cơ bản, nếu như bạn đã phải trả ít hơn 5.000 USD cho một món đồ nào đó mà bạn nghĩ là đồ thật sự trong cung đình nhà Minh, thì hãy chuẩn bị cho mình một sự kiện rằng bạn có lẽ vừa trở thành chủ nhân của hoặc là một món đồ giả – hoặc là một cái gì đó không thuộc về cung đình nhà Minh mà chỉ là có từ thời đại đó.

GỐM SỨ PHỔ THÔNG:

Hầu hết đồ sứ TQ chúng ta nhìn thấy ngày nay là hàng gốm sứ phổ thông, đa phần các lọai tô chén và các vật dụng khác liên quan đến lối sống châu Á. Các lọai đồ sứ này theo thời gian vẫn không thay đổi nhiều và vì vậy có lẽ khó để kiểm định niên đại sản xuất.

Thật sự là có rất ít khác biệt giữa một cái chén ăn cơm được sản xuất ở một tỉnh lỵ nào đó vào thế kỷ 12 với một cái được làm từ thế kỷ 19. Giá cả hầu như ở mọi nơi là vào khỏang 20 USD cho đến 250 USD. Trong chuyện này chính sự hứng thú hay sở thích cá nhân của bạn mới tạo nên sự khác biệt.

2.- GỐM SỨ SẢN XUẤT DÀNH CHO XUẤT KHẨU:

Trái lại là các đồ sứ chỉ sản xuất riêng cho việc tiêu thụ bên ngòai TQ. Đồ sứ xuất khẩu TQ lại được phân lọai theo hàng được sx cho:

· Tây Âu và Hoa Kỳ (hiếm khi có dấu triện)

· Phương Đông và cận Đông – Ấn Độ (hiếm khi có dấu triện)

· Nhật Bản (hiếm khi có dấu triện)

· Đông Nam Á (thường ghi dấu triện)

Khá thích thú là chính người dân TQ ngày nay cũng khó biết được TQ đã làm ra các sản phẩm này và cũng không thể ngay lập tức nhận ra đó là đồ sứ TQ.

Sự khác biệt giữa các cổ vật được sản xuất cho các thị trường khác nhau được tìm thấy ở cả hai khía cạnh hình dáng của chúng, tùy thuộc ý đồ sử dụng, và cách trang trí của chúng. Bạn có thể phân lọai hầu hết các món đồ này bằng cách so sánh với vải vóc ở các khu vực . Điều này thọat nghe có vẻ kỳ dị nhưng thời trang là thời trang và đó cũng là điều quyết định cách thức trang trí trên đồ sứ. Những người thợ làm bình TQ chỉ thực hiện những cái được đặt hàng và có thể bán được.

Hình dáng điển hình cho đồ sứ sx cho phương Tây từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 19 là các đĩa đựng sâu và dẹt có viền miệng, liễn đựng súp, tách cà phê và trà có hoặc không có quai, bình có tay cầm, bình đựng sữa.

jq1

Chúng thật dễ dàng được nhận biết và trên nhiều phương diện là những đồ vật an tòan nhất để khởi đầu đối với các nhà sưu tập ở phương Tây. Chúng dễ dàng nhận biết, dễ dàng định niên đại, hòan tòan mua được trong khả năng, và có sẵn với đa dạng chất lượng và giá cả, làm việc sưu tập trở nên thích thú.

Đối với các sp gốm sứ xuất ra phương Đông, thông thường đa phần được nghĩ đến là các khay đựng thực phẩm qúa khổ, vò chứa nước cao được làm riêng cho Thổ Nhĩ Kỳ, Ba Tư và thị trường Hồi giáo. “Martabans” hay chum đựng nước và thực phẩm cở lớn có thể cũng là một trong nhóm này.

Đồ sứ TQ sản xuất cho thị trường Nhật đáng chú ý nhiều nhất là các đồ vật liên quan đến nghi thức trà đạo Nhật Bản. Tiêu biểu là các đĩa đựng thực phẩn nhỏ (cố ý làm cho có dáng cong) niên đại từ vài thập kỷ cuối đời nhà Minh cho đến nhà Thanh.

kx7

Đông nam Á đã là thị trường rộng lớn cho các thương nhân TQ trong suốt ít nhất 1000 năm trở lại đây và mọi lọai tô chén, các lọai hộp nhỏ, lọ nhỏ đã được tìm thấy tại đây. Đồ vật có từ triều đại Tống và Nguyên là hòan tòan thông thường vì sự gần gũi địa lý và sự giao thương như thế đã diễn ra cho tới thời đại ngày nay.

Đồ gốm sứ cho các khách hàng của người TQ ở vùng eo biển Penang, Malacca Singapore cũng thuộc nhóm này nhưng với đặc trưng văn hóa nhóm theo cách trang trí thừa hưởng được của dòng gốm Swatow vương triều nhà Minh.

SƯU TẦM & HÀNG GIẢ

Gốm sứ xuất khẩu trong vòng hai thế kỷ trở lại đây rất dễ dàng tìm thấy. Nhưng khả năng là bạn thực sự nên lo lắng về hàng giả. Điều làm việc sưu tầm đồ sứ trở nên thích thú, tác giả tin rằng, chính là vì nó qúa khó. Nhờ vào tất cả hàng giả nhái mà có nhiều đồ thật chính cống quanh ta không được xác nhận một cách đúng đắn. Một cuộc mặc cả tại chợ trời đôi khi mang lại kết quả việc sở hữu một món hàng thật.

fake product

fake product

DẤU TRIỆN

Gốm sứ sx tại lò gốm hòang gia theo chiếu chỉ phải được ghi dấu niên hiệu period mark – a “nian hao” – do Hòang đế thảo ra. Dấu niên hiệu hòang triều dường như được viết trên mặt sứ bởi một nhóm nhỏ họa sỹ với mức độ chuyên nghiệp rất cao mà có lẽ phải trải suốt cuộc đời họ với việc phải viết chỉ một dấu triện tương tự. Những dấu này cũng có khác biệt nhỏ giữa các đồ vật và người ta có thể nhận biết được thủ pháp viết tay vì chỉ có qúa ít ỏi họa sỹ. Những dấu này, theo ý kiến tác giả, đã bị sao chép ngay từ ngày đầu tiên bên ngoài lò gốm hòang gia, và các dấu “ không hòang gia” (non-imperial) này ngày càng lấn át số lượng các đồ vật thật. Một trường hợp đặc biệt là có khi lò gốm hòang gia được lệnh thực hiện các bản sao cho các đồ gốm sứ thật có từ các thời đại trước đó, nhưng đa phần các dấu triện gỉa chỉ là của các ông chủ lò gốm tư nhân viết lên nhằm tăng giá trị hàng hóa và có lẽ thật khó để định niên đại một cách đúng đắn.

Hầu hết cổ vật gốm sứ xuất khẩu TQ không hề mang bất kỳ dấu triện nào. Gốm sứ TQ xuất ra thị trường Đông nam Á từ năm 1860 đến năm 1920 thường có dấu triện vuông đỏ mờ. Những dấu này có thể nói lên điều gì đó, nhưng việc xuất khẩu đồ sứ gần như ngưng trệ từ giữa đến cuối thế kỷ 19. Chúng ta cũng phải nghiêm túc cân nhắc đến số lượng sản xuất gốm sứ khổng lồ có mang bất kỳ dấu triện nào từ năm 1970 cho đến nay.

Read Full Post »